ĐỐI THOẠI GIỮA MỘT CÁN BỘ CSVN

VÀ MỘT NGƯỜI QUỐC GIA TỰ NHẬN LÀ CHÂN CHÍNH

TẠI MỘT ĐỊA ĐIỂM Ở HẢI NGOẠI

-----o-----


NGƯỜI QUỐC GIA :

Thưa ông Việt Cộng, trước hết tôi xin hỏi ông về nhu cầu kết hợp sức mạnh của toàn dân trong tinh thần dân chủ đa nguyên ngơ hầu giải cứu đất nước khỏi căn bệnh trầm kha hiện tại, vực giống ṇi lên thoát hố xâu nghèo đói, theo kịp đà văn minh tiến bộ của nhân loại, thực thi kinh tế thị trường, tự do chủ nghĩa, dân chủ pháp trị, lưỡng viện đại nghị, đa nguyên đa đảng, tôn trọng nhân quyền v.v... và v.v...

NGƯỜI CỘNG SẢN :

Thưa ông Ngụy, chúng tôi là những người lao động ít học, ông nói nhiều điều rắc rối quá tôi nghe không kịp. Dường như ông có nói đến kết hợp hay ḥa giải ḥa hợp chi đó. Chúng tôi đồng ư, nhất trí với quư ông...

NGƯỜI QG :

Các ông nói “ḥa giải”, nhưng vấn đề là các ông không chịu ḥa giải với toàn dân, trong t́nh tự dân tộc, để ḥa nhịp với những khát vọng của đại khối quốc dân, mà chỉ sử dụng chiêu bài ḥa hợp ḥa giải dân tộc để bắt mọi người quy phục ḿnh.

NGƯỜI CS :

Thưa ông, “toàn dân” chỉ là một quan niệm duy tâm của giai cấp tư sản các ông mà thôi, chúng tôi không biết nhiều, ngoại trừ trong công tác tuyền truyền...T́nh tự dân tộc cũng vậy. Tuy nhiên, vẫn phải thừa nhận rằng dù muốn dù không, chính phủ chúng tôi cũng đại diện cho dân tộc Việt Nam. Chúng tôi là dân tộc Việt Nam. Quư ông muốn ḥa hợp ḥa giải với dân tộc Việt Nam th́ phải đến với chúng tôi, điều đó tự nhiên. C̣n việc tuân phục chính phủ, th́ đó là bổn phận của mọi người dân, ở nước nào cũng vậy mà thôi.

NGƯỜI QUỐC GIA :

Ông không thể nói quư ông là “dân tộc Việt Nam”. Quư ông là những con người quốc tế. Tuyên ngôn đầu tiên của Đảng CS Đông Dương do Hồ Chủ Tịch của quư ông lănh đạo, có nói, nếu tôi không lầm, rằng các tư tưởng dân tộc, tổ quốc, đều là những tư tưởng tư sản, phải bị gạt bỏ...

NGƯỜI CS :

Bác Hồ nói “không dân tộc”, nhưng bác Hồ cũng nói “dân tộc”. Thưa ông, đó là biện chứng. Vừa đúng, vừa sai, vừa có, vừa không. Tôi sợ các ông chưa hiểu rơ điều này.

NGƯỜI QG :

Tôi hiểu đó là : “nói như Vẹm” !

NGƯỜI CS :

Chúng tôi chưa được học tập về đề tài ấy.

NGƯỜI QG :

Bây giờ tôi xin sang một lănh vực khác mà ông có nêu lên lúc năy. Đó là vấn đề tuân phục chính quyền. Ông có biết rằng tại một nước văn minh tiến bộ, người dân có quyền băi miễn chính phủ của họ qua những cuộc bầu cử tự do ? Rằng chính phủ chỉ đại diện dân khi nào chính phủ được dân bầu lên một cách dân chủ ? Rằng người dân luôn có quyền phê phán chính phủ, có quyền phát biểu tự do trên báo chí, có quyền đ́nh công, hội họp, lập đảng, và ai ai cũng có thể tranh cử chống lại chính quyền ?

NGƯỜI CS :

Ông lại nói nhiều điều rắc rối quá, tôi tiếp thu không kịp. Xin ông lập lại.

NGƯỜI QG :

Tôi vắn tắt. Các ông có chấp nhận dân chủ hay không ?

NGƯỜI CS :

Đương nhiên là có. Chúng tôi tổ chức nền dân chủ tương ứng với đ̣i hỏi của người dân. Thí dụ trong thời chiến tranh, chúng tôi không tổ chức bầu lại quốc hội là v́ nhân dân lúc bấy giờ không có nhu cầu ấy. Hiện nay, chúng tôi bầu lại quốc hội đúng định kỳ, v́ hiện nay cần thiết như vậy...

NGƯỜI QG :

Bầu cử của các ông chi là tṛ hề, không thể gọi đó là dân chủ được.

NGƯỜI CS :

Đó cũng là một h́nh thức dân chủ, cao hơn không có quốc hội, hay có quốc hội mà không bầu lại. H́nh thức dân chủ hiện áp dụng tương ứng với đ̣i hỏi của người dân. Nếu nhân dân có nhu cầu thực hiện một nền dân chủ nào đó khác hơn, th́ nhà nước sẽ thực hiện...

NGƯỜI QG :

Nhưng làm sao quư ông biết được nhu cầu của người dân, khi các ông kềm kẹp họ, không cho họ phát biểu nguyện vọng của ḿnh ?

NGƯỜI CS :

V́ chúng tôi có đảng. Đảng đi sâu vào quần chúng, không thể không biết nguyện vọng của quần chúng. Ông thử nghĩ : thời thực dân, nhân dân ḿnh bị kềm kẹp biết bao nhiêu, mà nhờ có Đảng, nguyện vọng vẫn bùng lên, đi đến chiến thắng dành lại độc lập. Nếu nhân dân thực sự có nguyện vọng tổ chức một nền dân chủ khác với bây giờ, lẽ nào chúng tôi lại chẳng biết ?

NGƯỜI QG :

Tôi sợ ông quá chủ quan. Trong một chế độ công an trị, người dân không dám hé lộ nguyện vọng của ḿnh, nhưng khi họ vùng lên th́ sẽ như nước vỡ bờ...

NGƯỜI CS :

Chúng tôi đă có kinh nghiệm về điều đó trong cuộc đấu tranh dành độc lập. V́ thế chúng tôi luôn cố gắng đổi mới trước khi áp lực của nhân dân phát lộ. Vả lại, chúng tôi đă có sửa soạn dân chủ ở một mức độ cao hơn đấy chứ ! Ông xem, mấy đứa trẻ nhà tôi học ở bên Mỹ, bên Pháp, chúng nó đều là những người dân chủ đa nguyên, đại nghị, pháp trị, v.v...đủ cả, y hệt như ông nói !

NGƯỜI QG :

Khi các cậu ấy trở về th́ các ông sẽ thoái nhượng quyền hành ?

NGƯỜI CS :

Chúng tôi nghỉ hưu, ông ạ. Riêng tôi chỉ mong sớm tới ngày ấy, để được rảnh rang ở nhà chơi với mấy đứa cháu nội cháu ngoại, rồi thỉnh thoảng đi ra đi vào chăm sóc cái cửa hàng, để thêm chút tiền lẻ mua thuốc lào...

NGƯỜI QG :

Ông cho phép tôi được ṭ ṃ : thế cửa hàng của ông bán những thứ ǵ ?

NGƯỜI CS :

Th́ tạp hóa ấy mà, thưa ông. Chút dầu hỏa cho bạn ngoại quốc họ châm bếp, hay vài cái xe gắn máy cho thanh niên chúng đi học, đi làm, thỉnh thoảng cũng có vài cái máy truyền h́nh để người già như chúng tôi mua về bật xem cho đỡ cô quạnh, rồi cũng có khi bày ít than đá, hay quặng mỏ, đá quư, cho những khách thích sưu tầm, vậy thôi, chứ chẳng có ǵ.

NGƯỜI QG :

Như thế, tôi xin mạn phép được hỏi ông về tương lai của chủ nghĩa xă hội, khi chính bản thân ông cũng đă đi vào con đường tư sản hóa...

NGƯỜI CS :

Tương lai của chủ nghĩa xă hội thật là huy hoàng. Chúng tôi rất hồ hỡi.

NGƯỜI QG :

Tôi thú thực không hiểu nổi ư ông. Mô h́nh Xă Hội Chủ Nghĩa đă sụp đổ khắp mọi nơi trên thế giới. Các ông hoàn toàn cô lập. Ngày nay, không c̣n có người trí thức lương thiện nào không quả quyết chủ thuyết của các ông đă cáo chung vĩnh viễn, đă đi vào thùng rác của lịch sử. 

NGƯỜI CS :

Ông quá lo cho chúng tôi, tôi rất cảm động. Những người “trí thức lương thiện”, như ông nói, đă từng gọi chủ thuyết của chúng tôi là “chân trời không thể vượt qua được của trí tuệ”. Nay, họ quả quyết ngược lại, rồi ngày mai, họ sẽ lại xoay chiều thêm chuyến nữa, chúng tôi chẳng bận tâm. Tôi xin ông yên ḷng, chúng tôi không bị cô lập như ông nghĩ đâu. Ở Liên Bang Nga và các nước Cộng Ḥa thuộc Liên Sô cũ, các đồng chí của chúng tôi vẫn cầm quyền, chẳng có ǵ thay đổi. Mới đây, thằng bé con nhà tôi du học bên Pháp kể lại là nó có thấy tên phản động lừng danh Bu Kốp Ky, lên than khóc trên Ti Vi Pháp. Chắc ông c̣n nhớ, tên này từng chống đảng, bị tù khổ sai, và nhờ sự can thiệp dữ tợn của đế quốc, mới được Liên Sô khoan hồng tống cổ ra khỏi nước...

NGƯỜI QG :

Vâng, tôi c̣n nhớ rất rơ phong trào trí thức khắp hoàn cầu, can thiệp giải cứu người anh hùng Boukowsky thoát khỏi nanh vuốt của nhà cầm quyền Cộng Sản Liên Sô. Dường như bây giờ ông ta sống tại Cambridge, bên Anh Quốc, th́ phải.

NGƯỜI CS :

Điều tôi muốn thưa với ông là tên Bu Kốp Ky này tuy là một tên phản động nhầy nhụa, gớm ghiếc, nhưng hắn không đến nỗi hoàn toàn đần độn. Bằng cớ là hắn thường khóc lóc với dư luận rằng hắn vẫn không dám trở về Nga v́ người đă từng bỏ tù hắn lúc trước, hiện nay chẳng phải ai khác hơn là chính vị chủ tịch quốc hội ! Thành thật mà nói, thưa ông, tại một số nước Đông Âu, chúng tôi quả có mất quyền hành một thời gian, nhưng rồi từ từ vẫn lấy lại được... Ở những nơi khác trên thế giới, t́nh trạng cũng rất khả quan.

NGƯỜI QG :

Xin ông cho biết vài thí dụ.

NGƯỜI CS :

Này nhé, chẳng hạn như bên Trung Đông, đồng chí A Ra Phát sau nhiều thập niên bị lên án là khủng bố và bị khai trừ khỏi Cộng Đồng Quốc Tế, nay đă đoạt được chính quyền, với sự ủng hộ của toàn thế giới. Thằng cháu học Hạc Vạc cho tôi biết đồng chí ấy bây giờ đi về Oa Dinh Tơn như đi chợ. À, chắc ông cũng nhận thấy là ngay cả ở Ṭa Nhà Trắng, chúng tôi cũng đầy bạn hữu. Từ ông Cờ Lin Tơn trở xuống, đều là những người vốn vẫn từng ủng hộ chúng tôi hết cả ! Thậm chí măi tận Nam Phi, thành lũy của bọn thực dân đế quốc phản động nhất, đồng chí Măng Đê La sau nửa đời người tù tội, cũng đă chiếm được quyền hành, và trở thành một biểu tượng cho toàn thế giới. Đấy, ông thấy, chúng tôi đâu có cô đơn ! Quốc khách từ mọi nước đến thăm chúng tôi nườm nượp đấy chứ !

NGƯỜI QG :

Tôi e rằng ông lẫn lộn giữa những quốc khách đến Việt Nam v́ làm ăn buôn bán, với những người đến để ủng hộ đường lối xă hội chủ nghĩa.

NGƯỜI CS :

Thưa ông, không những họ ủng hộ, mà họ c̣n học tập chính sách của đảng và nhân dân ta để đem về áp dụng ở nước họ nữa !

NGƯỜI QG :

Quả thực xin ông cho phép tôi được nghi ngờ lời ông nói.

NGƯỜI CS :

Có lẽ chỉ v́ ông ít xem tin đấy thôi. Ta thử lấy trường hợp nước Pháp. Kinh tế của họ rập khuôn mô h́nh nước ta đấy chứ ! Ông nghĩ mà xem : cách đây mấy hôm thằng cháu học chính trị và kinh tế ở Pháp về chơi có đọc cho tôi nghe tờ Ếch Bét ở bên ấy, bảo hăng Xe Lửa Nhà Nước của Pháp nợ đến 175 tỷ quan, và chỉ trong năm 1995 chưa chấm dứt, đă được chính phủ trợ cấp cho 48 tỷ quan. Riêng tiền lời trả nợ của hăng này, đă lên đến 14 tỷ quan mỗi năm, do công quỹ đài thọ ! Thằng cháu nó c̣n nói chỉ trong 15 tuyến đường sắt lớn, hăng ấy đă lỗ đến gần một tỷ quan hàng năm, trong khi số thu hoạch chỉ được có 1,3 tỷ quan. Thật ra hăng này cũng như bao nhiêu hăng quốc doanh khác, chỉ sống nhờ bao cấp, y hệt như ở Việt Nam ḿnh ! Này nhé, ngân hàng Cờ Rê Đi Ly On Ne, một trong những ngân hàng phương Tây đầu tiên đến làm ăn tại nước ta đấy, năm 1994 lỗ đến 125 tỷ quan ! Số lỗ này sẽ được chính phủ bù đắp, và mỗi người trả thuế sẽ phải trả thêm 2300 quan...Rồi hăng máy bay E Phăng cũng thế, cũng sống nhờ trợ cấp của chính phủ từ bao năm nay. Thậm chí đến cả thị trường nông sản bên ấy cũng được chính phủ trợ cấp phần lớn. Đấy, ông thấy, họ sang học của ḿnh rồi cũng mạnh dạn tiến lên con đường kinh tế thị trường với định hướng xă hội chủ nghĩa đấy ! Các nhà khoa học của ta rất lấy làm hănh diện.

NGƯỜI QG :

Tôi lại nghe rằng quư ông học được cái tṛ “kinh tế thị trường định hướng xă hội chủ nghĩa” của Trung Cộng ?

NGƯỜI CS :

Ấy ! Có phải thế đâu ! Trung Quốc học của chúng tôi đấy chứ ! Từ sau cuộc thao dượt quân sự song phương ở Lạng Sơn năm 1979, chúng tôi là những người cho bài học cho các đồng chí Trung Quốc. Th́ ông thấy rơ ràng là bắt đầu từ thời gian ấy đồng chí Đặng Tiểu B́nh mới biết đưa ra những chương tŕnh cải tổ, kiểu “tứ hiện đại”, đấy chứ ! Trước đó họ có biết ǵ đâu ! Học của chúng tôi hết cả ! Khổ nỗi là lănh đạo của ta cứ phải mệt nhọc đi Trung Quốc đều đặn để chỉ vẽ thêm cho họ. Gần đây đồng chí Đào Duy Tùng cũng lại phải sang bên đó sửa giúp cho họ một số sai lầm, và chỉ định người kế vị đồng chí Đặng Tiểu B́nh...

NGƯỜI QG :

Tôi xin miễn tranh luận với ông về đề tài này, chỉ xin ông cho biết là một người thông minh như ông chẳng lẽ lại không nhận thấy những mâu thuẫn lư thuyết trầm trọng trong bản chất của cái gọi là kinh tế thị trường với định hướng xă hội chủ nghĩa ?

NGƯỜI CS :

Tôi nhắc lại rằng chúng tôi là những người vô sản, rất ít học hành. Lư thuyết của mấy ông trí thức, nay thế này, mai lại ngược lại, chúng tôi chắc là theo không nổi. Với biện chứng pháp, chúng tôi lư luận thực tiễn, và thực tiễn cho chúng tôi thấy cần phải phát huy hết những thành quả tích cực của kinh tế thị trường, rồi mới chậm răi nhưng chắc chắn đi lên xă hội chủ nghĩa.

NGƯỜI QG :

Thế những ǵ các ông làm từ trước đến nay ?

NGƯỜI CS :

Là duy ư chí, thưa ông. Chúng tôi đă rút kinh nghiệm như vậy. Xă hội xă hội chủ nghĩa chỉ có thể phát sinh được từ những điều kiện thực tiễn, chứ không phải từ sự mong muốn, từ ư chí của chúng tôi. Đó mới đích thực là biện chứng duy vật.

NGƯỜI QG :

Ở bất cứ quốc gia tiến bộ nào, các sai lầm tương tự như của quư ông cũng đều dẫn đến tù mọt gông. Ông là người lịch sự khả ái, tôi rất có cảm t́nh với cá nhân ông, nhưng xin cảm phiền ông cho phép tôi nghĩ rằng : ông, cũng như các đồng đảng của ông đều là những tội đồ của dân tộc !

NGƯỜI CS :

Đứng trên quan điểm dân tộc thuần túy, th́ ông nói có phần đúng, nhưng trong trường hợp này, sử quan duy vật và biện chứng pháp cho phép chúng tôi khước từ quan điểm dân tộc. Chúng tôi làm việc cho tương lai của nhân loại. Chúng tôi làm, làm sai, rồi làm lại, đó cái giá của tiến bộ. Khác với quư ông, chúng tôi nh́n trên toàn cuộc, nên chúng tôi không lên án và miệt thị những đồng chí đă làm sai, như thói quen của quư ông. Chúng tôi tôn trọng lănh đạo, dù cho lănh đạo có sai lầm.

NGƯỜI QG :

Xin ông cho tôi được nhận xét là các ông không độc quyền làm việc cho tương lai nhân loại, và người dân sẽ không chịu trả cái giá của sự tiến bộ mà các ông bắt buộc họ phải trả.

NGƯỜI CS :

Tôi rất tiếc, ở điểm này ông nhận định sai. Sự thật là các nhà nghiên cứu, các nhà khoa học, trong hệ thống tư bản, có thể có những phát minh có lợi cho nhân loại. Nhưng đó chỉ là sự t́nh cờ. Chủ ư của các vị ấy là làm lợi cho chủ nhân của họ, tức là giai cấp tư sản. Chúng tôi th́ khác, chúng tôi làm việc cho đa số nhân loại, tức là những người nghèo khổ.

NGƯỜI QG :

Tôi thấy cho đến bây giờ, sự t́nh cờ của tư sản lại có vẻ đem lại nhiều phúc lợi thực tiễn cho loài người hơn là sự chủ ư rất đáng quư phục, nhưng cũng rất tai hại, của quư ông. Nếu quư ông đừng phát động chiến tranh, cứ để yên cho chúng tôi phát triển đất nước ở miền Nam Việt Nam, th́ ngày nay, ít ra là một nửa quê hương của chúng ta đă theo kịp đà tiến bộ của các “con rồng” Đông Á. Tổng thống Ngô Đ́nh Diệm của chúng tôi cũng là một mẫu người Khổng Học và Thiên Chúa Giáo như ông Lư Quang Diệu của Singapore. Nếu người c̣n sống, có thể ngày nay Việt Nam đă đỡ phải đi cầu học với ông thày Lư Quang Diệu ?

NGƯỜI CS :

Quư ông đă giết ông Diệm, chứ có phải chúng tôi đâu ?

NGƯỜI QG :

Các ông đă phát động một cuộc chiến tranh toàn diện, làm tê liệt mọi nỗ lực phát triển của chúng tôi. Ở thời Tổng Thống Diệm chúng tôi viện trợ cho Đài Loan, cho Nam Hàn...Bây giờ th́ phải lạy họ đến để đạp trên đầu trên cổ thợ thuyền Việt Nam ! Đành rằng sau Tổng Thống Diệm, chúng tôi đă có những chính phủ quân phiệt, nhưng xét cho cùng, th́ Nam Hàn cũng thế, Đài Loan cũng thế ! Vào lúc ấy, các ông bảo chúng tôi là tham nhũng, nhưng các nước khác cũng tham nhũng kém ǵ chúng tôi ? Bên Nhật, gần đây họ khui ra những vụ tham nhũng động trời, làm các chính phủ rụng như sung ! Chưa kể bây giờ, các ông tham nhũng gấp hàng trăm lần chúng tôi... Các ông đă dùng những chiêu bài giả dối, lừa bịp người dân, lừa bịp quốc tế, để gây nên cuộc chiến tranh thương tàn, giết hại hàng triệu sinh linh. Rồi chưa hết, sau chiến tranh, các ông c̣n giáng lên đầu chúng tôi : nào là học tập cải tạo, nào là vùng kinh tế mới, nào sự bóc lột toàn bộ tài nguyên miền Nam, nào chính sách áp đặt sự chỉ đạo của cán bộ ngu dốt “hồng hơn chuyên” ở mọi cấp bực của xă hội, nào những kế hoạch công nghiệp hóa vô lư, đó là chưa kể “nghĩa vụ quốc tế” xâm lăng Cam Bốt...

NGƯỜI CS :

Quốc Vương nước Cam Pu Chia đă ngỏ lời cảm ơn chúng tôi lúc gần đây, khi chủ tịch Lê Đức Anh sang thăm bên ấy.

NGƯỜI QG :

Ông thử nghĩ lẽ nào người dân sẽ để cho các ông tiếp tục cầm quyền sau tất cả những tội lỗi của các ông ? Đâu phải chỉ cần nói : “chúng tôi đă làm sai, bây giờ chúng tôi làm lại”, là xóa được mọi tội lỗi tày trời của phe đảng các ông ?

NGƯỜI CS :

Thành thật mà nói, chả lẽ ông lại tin được rằng người dân sẽ nổi lên làm một cuộc cách mạng lật đổ chúng tôi ? Nhưng thôi, bây giờ đă muộn, tôi đề nghị chúng ta khẩn trương đi kiếm cái ǵ ăn cái đă !

NGƯỜI QG :

Tôi xin phép được mời ông. Hải ngoại này là địa hạt của tôi. Chúng ta đến khu người Việt, tôi sẽ chỉ cho ông thấy sinh hoạt và sức mạnh của Cộng Đồng Việt Nam Hải Ngoại.

X
X X



NÓI CHUYỆN LẦN THỨ HAI : TẠI MỘT QUÁN ĂN VIỆT NAM

—-o—- 



NGƯỜI CS :

Nền ăn uống của Cộng Đồng Việt Nam Hải Ngoại rất khá. Về nước, tôi sẽ kể lại cho bà nhà tôi. Bà ấy sẽ ngạc nhiên lắm !

NGƯỜI QG :

Tuy nhiên, tôi vẫn tiếc là ông đă không được thưởng thức mấy món ăn mà ông đă định gọi lúc năy, nhất là các món bún ốc, gỏi cá, với tiết canh vịt, là những món mà dường như bà Việt Cộng rất ưa thích ?

NGƯỜI CS:

Vâng. Tôi hơi nhớ nhà, nên gọi chơi những món ấy...Lúc năy ông vào bên trong rửa tay, ngài cựu Trung Tướng kiêm cựu bộ trưởng, cựu đại sứ, cựu nghị sĩ, cựu tư lệnh, cựu chỉ huy trưởng, cựu, à quên, đương kim chủ tịch...đủ thứ, và đương kim chủ tiệm, lúc lấy “c̣m măng” có cho tôi biết là hiếm có hiệu ăn nào dọn những món ấy lắm. Phải thế không ạ ?

NGƯỜI QG :

Đúng thế, thưa ông. Bún ốc thật ra cũng có vài tiệm bán, nhưng ít thôi. Gỏi cá và tiết canh vịt lại càng ít hơn nữa. Tuy nhiên, ở nhà bà xă tôi bà ấy làm được. Nếu một ngày nào đó bà Việt Cộng có quá bộ sang bên này, th́ chúng tôi xin sẽ hân hạnh mời ông bà đến tư gia chúng tôi dùng các món ấy.

NGƯỜI CS :

Chúng tôi xin cảm ơn ông và bà Ngụy. À, thưa ông, c̣n cái món thực sự khoái khẩu của tôi, th́ ông cựu, cựu, kim, kim...chủ nhà hàng, bảo rằng gần như tuyệt đối không có. Tại bọn đế quốc súc vật...

NGƯỜI QG :

Bảo vệ súc vật, thưa ông. Chúng nó coi chó c̣n hơn người.

NGƯỜI CS :

Bọn mọi rợ ! Này, tôi xin thố lộ với ông một tâm sự. Tôi thiết tưởng rằng ngày nào mà quư ông c̣n chưa được tự do thưởng thức cái món đó, th́ Cộng Đồng các ông chưa phải là một thực thể có thực lực, chưa thể làm nên rựa mận, xin lỗi, cơm cháo ǵ !

NGƯỜI QG :

Ông nói đùa thế chứ. Cộng Đồng chúng tôi có một sức mạnh vô cùng to lớn, ngang hàng với một quốc gia phát triển. Ở đây ông chỉ thấy một phần nhỏ của sự phồn vinh của Cộng Đồng Việt Nam Hải Ngoại. Thu hoạch của chúng tôi lên đến 15 tỷ đô la mỗi năm, với khả năng đầu tư là 5 tỷ đô la. Ngoài ra Cộng Đồng có những chuyên viên ưu tú nhất trên mọi lănh vực, khoa học, xă hội, kinh tế, tiền tệ, thương mại, địa chất, hàng hải, không gian, v.v...

NGƯỜI CS :

Thật đáng mừng. Thế ai là người lănh đạo quư Cộng Đồng thưa ông ?

NGƯỜI QG :

Chúng tôi có vô số lănh đạo. Phương pháp của chúng tôi là mỗi người tự lănh đạo ḿnh, và lănh đạo vợ con ḿnh, nếu có thể...

NGƯỜI CS :

Hay quá ! Mỗi người tự lănh đạo ḿnh ! Quả là một phương châm tuyệt diệu ! Tôi sẽ báo cáo với trung ương chỉ thị cho các cán bộ đảng học tập. Thế nhưng, nhiều lănh đạo như thế th́ ai hoạch định đường lối, kế hoạch ?

NGƯỜI QG :

Mỗi người trong chúng tôi đều đă từng công bố ít nhất là ba hay bốn dự án, chương tŕnh, kế hoạch, phương thức, đề án, để giải cứu quê hương thoát khỏi nạn Cộng Sản, rồi sau đó sẵn tiện xây dựng lại đất nước luôn một thể. Có vị c̣n đưa thêm ra những kế hoạch để biến Việt Nam thành ngôi sao sáng dẫn đưa toàn thể nhân loại đang khủng hoảng trầm trọng thoát khỏi đời sống máy móc, duy vật, duy lợi, tha hóa, tiến đến một nền văn minh mới, Nhân Bản, Nhân ḥa, Nhân chủ, v.v...

NGƯỜI CS :

Quư ông ấy cũng giác ngộ tinh thần quốc tế đấy ! Tốt lắm ! Các Mác cũng chủ trương y hệt như thế. V́ vậy, tôi hơi ngạc nhiên trước cái đ̣i hỏi thoát khỏi nạn Cộng Sản của các nhà lư luận này ?

NGƯỜI QG :

Tôi đề nghị ông nh́n chung quanh : đâu đâu cũng có cờ vàng ba sọc đỏ. Người Việt Hải Ngoại chúng tôi, muôn người như một, đều quyết tâm đánh đuổi Cộng Sản, giải cứu đất nước.

NGƯỜI CS :

Rất đáng kính phục. Nhưng nếu toàn thể người Việt hải ngoại ba bốn triệu người đều nhất trí như thế, th́ mỗi lần hội họp chắc là phải có những hội trường lớn lắm ?

NGƯỜI QG :

Không, thưa ông. Chúng tôi họp nhau theo lối đại diện, nên một cuộc họp kết hợp toàn thể đồng bào hải ngoại kiên tŕ đấu tranh, chỉ có khoảng vài chục cho tới trên dưới một trăm người, kể cả phóng viên các cơ quan truyền thông.

NGƯỜI CS :

Theo lối đại diện như thế thật là sáng suốt. Đỡ tốn chỗ, đỡ tốn công tổ chức. Tôi sẽ báo cáo với trung ương để nghiên cứu. Thế các cuộc họp của quư ông chắc cũng phải có những nghị quyết, cương lĩnh, v.v...để các đồng chí đại diện Cộng Đồng đến họp có thể giơ cao tay hô to “nhất trí !” chứ ?

NGƯỜI QG :

Đúng vậy. Nhưng xin ông hô nho nhỏ, v́ những anh em cựu tù cải tạo của chúng tôi đều rất dị ứng với khẩu hiệu “nhất trí”... Để trả lời câu hỏi của ông, xin thưa rằng các cuộc họp của chúng tôi thường kết thúc bằng một tuyên ngôn. Chỉ trừ khi đă có quá nhiều tuyên ngôn xuất hiện trong cùng một cuối tuần, th́ chúng tôi mới nhất trí, xin lỗi, cùng nhau thỏa thuận, không làm tuyên ngôn nữa, mà ra tuyên cáo.

NGƯỜI CS :

Các ông rất có lư, cần phải thay đổi chứ ! Nhưng nội dung của những tuyên ngôn hay tuyên cáo ấy thường là ǵ, thưa ông ? Có phải cũng như chúng tôi, cũng quyết tâm vững vàng quả cảm mạnh dạn can đảm hăng say tiến bước trên con đường xây dựng chủ nghĩa...à, khổ quá, tôi lại không biết gọi chủ nghĩa của quư ông là ǵ ? Xin ông thứ lỗi.

NGƯỜI QG :

Ông hỏi đột ngột tôi cũng không biết trả lời ra sao. Để chiều nay tôi sẽ điện thoại cho một đại lư thuyết gia của chúng tôi... C̣n về nội dung của các tuyên ngôn tuyên cáo, th́ thưa ông, hiện nay, khuynh hướng của chúng tôi là cương quyết mạnh mẽ đ̣i hỏi các ông phải thoái nhượng quyền hành. Trước đó, cách đây vài năm, khi bức tường Bá Linh vừa sụp đổ, th́ chúng tôi anh dũng ra lệnh cho toàn dân nổi dậy. Chúng tôi đă băi bỏ lệnh này v́ sợ sáo trộn, không tốt cho tiền đồ đất nước, và nước ngoài nh́n vào, e rằng họ cũng sẽ không vừa ư.

NGƯỜI CS :

Quả là một quyết định sáng suốt. Chúng tôi nhất trí ủng hộ quư ông trong lập trường này. Nhưng để ra lệnh chắc quư ông cũng có một chính phủ lâm thời, như bác Hồ dạo nào lúc c̣n ở chiến khu ?

NGƯỜI QG :

Chúng tôi có nhiều chính phủ lưu vong. Trong năm vừa qua, tôi đếm được khoảng bốn chính phủ được ra đời chỉ riêng tại Mỹ.

NGƯỜI CS :

Chắc đó là chiến thuật hư hư thực thực khiến chúng tôi không biết mục tiêu nào để tiến công đấy mà. À tôi cũng xin ông, nếu có thể, cho tôi biết những vị hoạt động trong hàng ngũ quư ông thường thường th́ tuổi tác vào khoảng bao nhiêu ?

NGƯỜI QG :

Phần đông tṛm trèm bảy mươi. Lớp trẻ cũng cỡ năm mươi. Gần tám mươi cũng không phải hiếm.

NGƯỜI CS :

Đây quả là một lợi thế lớn. Tuổi càng cao càng chín chắn. Chả bù với chúng tôi. Ông nghĩ coi : Các Mác vĩ đại viết tuyên ngôn đảng Cộng Sản lúc mới ba mươi tuổi đầu, c̣n Tờ Rốt Ky, khi chưa biến chất, tổ chức và lănh đạo Hồng Quân lúc chưa đầy 38 tuổi. Hồ Chủ Tịch khi lănh đạo Đảng Cộng Sản Đông Dương cũng mới chỉ ngoài bốn mươi. Như thế làm sao tránh khỏi nhiều sơ sót, như ông đă có nhă ư phê b́nh lúc năy ? Bây giờ tôi xin hỏi ông về một chi tiết hơi tế nhị. Khi c̣n ở trong nước tôi vẫn nghe nói rằng trong nội bộ quư ông đôi khi có những lủng củng, có đúng không ạ ?

NGƯỜI QG :

Thưa đó là do bọn Cộng Sản nằm vùng. Chúng tôi đều đặn phát hiện ra chúng nó. Nhờ thế mà sự lủng củng như ông nói rất hạn chế. Bọn Cộng Sản nằm vùng vô cùng tinh quái. Chúng ở khắp mọi nơi, từ nhà thờ, chùa chiền, giả vờ làm cha, làm sư, cho đến các báo chí, hội đoàn, đảng phái, thậm chí đến các chợ Việt Nam, nhà hàng Việt Nam, pḥng mạch bác sĩ Việt Nam, cũng đầy Việt Cộng nằm vùng. Ông nghĩ xem, những đứa chửi bới Cộng Sản dữ nhất, chụp cho đồng hương cái mũ Cộng Sản một cách hung hăn nhất, lại chính là Việt Cộng nằm vùng ! Chúng nó làm thế để phá nát cộng đồng chúng tôi, cho nhân tâm chán chường và những người thiện chí e dè lo sợ. Riêng tôi, trong mấy tuần qua, đă phát hiện được thêm một mớ : nào tên S. tên B. tên H. tên P. tên Tr. tên L. tên Đ, và vài chục tên xê lố cố khác...

NGƯỜI CS :

Tôi không được hân hạnh biết các đồng chí mà ông vừa kể tên, nhưng tôi mong rằng họ đă có những hoạt động xứng đáng với sự bận tâm của ông. Thế khi đă phát hiện ra các đồng chí ấy, quư ông xử lư trường hợp của họ như thế nào. Có lẽ quư ông cũng có vài cái trại học tập cải tạo, vài cái nhà Hỏa Ḷ, vài cái khám Phan Đăng Lưu để thể hiện đường lối khoan hồng nhân đạo của quư Cộng Đồng, hoặc ít ra cũng có ban kỷ luật và nhất là ban ám sát để đối thoại cởi mở với họ ?

NGƯỜI QG :

Thưa ông không. Chúng tôi để họ yên.

NGƯỜI CS :

Lạ nhỉ. Tức là họ vẫn tiếp tục sinh hoạt cũ, ai làm bác sĩ vẫn cứ làm bác sĩ, ai làm luật sư, thương gia, chủ nhà hàng, chủ báo chẳng hạn, th́ vẫn cứ tiếp tục ? Có thể có cả những đồng chí nằm vùng đến cùng ngồi ăn với chúng ta, thậm chí chung bàn với chúng ta, trong hiệu ăn này ?

NGƯỜI QG :

Vâng, đúng vậy.

NGƯỜI CS :

Thế nhỡ các đồng chí ấy vẫn tiếp tục nằm vùng, hoạt động cho chúng tôi trong hàng ngũ các ông th́ sao ?

NGƯỜI QG :

Chúng tôi mặc kệ. Chúng tôi chỉ mạnh mẽ vạch mặt chỉ tên...

NGƯỜI CS :

Thật là một nước cờ cao. Tôi rất bái phục. Tôi cũng sẽ báo cáo chuyện này về trung ương để có thể sẽ sử lư tương tự với người của quư ông bị chúng tôi bắt được. Thú thực với quư ông là nuôi họ rất tốn kém, lại bị đế quốc nó làm phiền luôn luôn. Tôi tin chắc rằng với báo cáo của tôi, trung ương sẽ chỉ thị thả bớt họ ra cho tiện lợi cả mọi bên...

NGƯỜI QG :

Nhưng, tôi xin mạn phép đề nghị quư ông đừng thả các ông Đoàn Viết Hoạt và Nguyễn Đan Quế.

NGƯỜI CS :

V́ sao ? Thưa ông ?

NGƯỜI QG :

Chẳng nói dấu ǵ ông, hai vị này hiện được quốc tế chú ư, trao tặng giải thưởng lung tung. Họ là những lợi thế đấu tranh của chúng tôi. C̣n các người khác các ông muốn thả hay không cũng được, chẳng ai thèm để ư.

NGƯỜI CS :

Tôi xin hứa sẽ đệ đạt lên trung ương. Nhưng tôi cũng ṭ ṃ muốn biết những vị anh hùng của quư ông, khi đă được chúng tôi thả, sẽ được đăi ngộ như thế nào ? Như trường hợp của ông Vơ Đại Tôn...

NGƯỜI QG :

Chúng tôi chửi họ. Ông họ Vơ mà ông nhắc đến đó, chúng tôi gọi là Vơ Đại Bịp.

NGƯỜI CS :

Thật cao tay ấn. Một đ̣n cân năo làm rối loạn sự suy luận b́nh thường của chúng tôi. Thế c̣n những vị c̣n đang bị chúng tôi bắt giữ ? Tôi nghĩ đến các sĩ quan trong tổ chức Liên Việt, từng tổ chức biểu t́nh trong nước, hay mấy vị từ Pháp, Canada, và Mỹ trở về bị bắt v́ tội mang chất nổ, hay mấy người ở Mỹ về lo tổ chức hội thảo trong vụ cái Phong Trào chi đó ?

NGƯỜI QG :

Chúng tôi mặc kệ họ, lờ đi hoàn toàn. Riêng đám phong trào mà ông nói, th́ chúng tôi đối xử đặc biệt hơn một tí, v́ t́nh quen biết... Chúng tôi chửi họ là tay sai Cộng Sản.

NGƯỜI CS :

Tuyệt diệu ! Lại một đ̣n cân năo, một khổ nhục kế khiến chúng tôi hết biết đường nào mà lần ! Thế c̣n ông tướng Hải Quân từng lập chiến khu ở vùng biên giới ? Nghe đồn tổ chức của ông ta là tổ chức quần chúng mạnh mẽ nhất của Ngụy các ông ở hải ngoại...

NGƯỜI QG :

Chúng tôi lôi cổ họ ra ṭa.

NGƯỜI CS :

C̣n cái nhà ông Mỹ nói tiếng Việt, hoạt động rất hăng hái cho các ông ?

NGƯỜI QG :

Chúng tôi cũng chửi. Gọi là phù thủy da trắng, tay sai Cộng Sản kiêm tay sai tư bản !

NGƯỜI CS :

C̣n ông X ?

NGƯỜI QG :

Tôi chưa được biết ông này, nhưng đương nhiên là chúng tôi chửi. Tôi nghĩ ông ta là c̣ mồi của Cộng Sản, hay nhẹ lắm cũng thuộc loại đón gió trở cờ...

NGƯỜI CS :

Ông Y ?

NGƯỜI QG :

Cũng chửi !

NGƯỜI CS :

Ông Z ?

NGƯỜI QG :

Chửi ! Chửi tuốt !

NGƯỜI CS :

Đường lối có hơi đơn giản một chút đấy, nhưng thật là rơ ràng minh bạch. Rất đáng khen ! À, tôi xin hỏi ông một điều : dường như quư ông đặc biệt coi rẻ những người kêu gọi ḥa hợp ḥa giải với chúng tôi th́ phải ?

NGƯỜI QG :

Chúng tôi coi bọn nó như cùi hủi. Những đứa kêu gọi về Việt Nam buôn bán, hay giúp đỡ dân chúng, cho dù là trợ giúp xă hội hay y tế, cũng vậy. Tuy nhiên, chúng tôi đă băi bỏ lệnh cấm về thăm Việt Nam, và cấm gửi tiền về cho gia đ́nh ở Việt Nam, v́ lư do nhân đạo.

NGƯỜI CS :

Quư hóa quá ! Từ khi quư ông lấy quyết định đầy t́nh người ấy, đồng bào hải ngoại đă trở về thăm viếng quê hương và gửi tiền về cho thân nhân rất nhiều, vừa đem lại hạnh phúc cho bao gia đ́nh, mà mỗi năm nước nhà cũng thu vào thêm được ngót nghét một tỷ đô la để kiến thiết. Tuy nhiên, có một điều mà tôi vẫn chưa hiểu : quư ông coi những người kêu gọi ḥa hợp ḥa giải như cùi hủi, nhưng quư ông lại ủng hộ các ông Nguyễn Đan Quế và Đoàn Viết Hoạt ?

NGƯỜI QG :

Chúng tôi cũng biện chứng.

NGƯỜI CS :

Thú thật với ông là tôi rất ngạc nhiên khi được nghe ông nói chuyện về Cộng Đồng của quư ông. Khi c̣n ở trong nước, tôi được biết đồng chí điệp viên Z 28 phụ trách chiến dịch “hoa hồng...hồng” có báo cáo lên Trung Ương rằng Cục T́nh Báo Nước Ngoài đă tổ chức được Cộng Đồng Người Việt Hải Ngoại rồi...

NGƯỜI QG :

Tôi hơi ngờ vực nguồn tin này của ông.

NGƯỜI CS :

Thưa ông, khi chúng tôi mở cửa kêu gọi đồng bào Hải Ngoại về Việt Nam thăm nhà, th́ đồng thời chúng tôi cũng bắt đầu tổ chức họ, theo quan niệm tổ chức quần chúng của chúng tôi.

NGƯỜI QG :

Xin ông cho biết rơ hơn.

NGƯỜI CS :

Thưa ông, khi mỗi người Việt ở nước ngoài đăng kư làm thủ tục để xin về Việt Nam, th́ người ấy liền phải làm những công việc y hệt như gia nhập một tổ chức. Nào phải làm đơn xin, phải đóng tiền, phải khai báo lư lịch, v.v... đủ cả, và nhất là phải cam kết tuân giữ luật lệ của chúng tôi. Khi vào một tổ chức của quư ông, có lẽ họ cũng phải làm những thủ tục ấy : đơn xin gia nhập, niên liễm, cam kết tuân giữ nội quy...

NGƯỜI QG :

Các hội đoàn của chúng tôi thường chẳng cần những thứ lặt vặt đó.

NGƯỜI CS :

Ngoài ra, khi họ đă làm đủ mọi thủ tục, chúng tôi c̣n có khả năng áp dụng những biện pháp chế tài đối với họ. Thí dụ như nếu họ có hành vi nào đó chúng tôi không chấp nhận, chúng tôi có thể không cho họ về Việt Nam nữa, hay trong một vài trường hợp có thể bắt giữ họ ở Việt Nam. Đó là kỷ luật nội bộ của tổ chức. Thêm vào đó, chúng tôi cũng đă có kế hoạch tăng cường hơn nữa sự tổ chức người Việt ở nước ngoài, bằng cách đề ra những chương tŕnh trao đổi, đóng góp, về văn hóa, giáo dục, xă hội, y tế, tôn giáo, để quư đồng hương ngoài này tham gia đông đảo và chặt chẽ hơn. Riêng về kinh tế th́ chẳng cần chúng tôi kêu gọi, đồng bào cũng đă đổ xô vào các dịch vụ làm ăn buôn bán trong nước rồi ! Tóm lại, tập thể những người Việt nước ngoài đă từng về thăm Việt Nam hay từng tham gia vào các chương tŕnh trao đổi văn hóa, trợ giúp xă hội v.v... chính là tổ chức quần chúng của chúng tôi tại Hải Ngoại đấy ông ạ. Tôi cũng xin tiết lộ với ông một bí mật. Trong tương lai, chúng tôi sẽ sử dụng cái kỹ thuật mà bọn nhỏ chúng gọi là “meo linh” để gửi báo chí tài liệu đến tất cả những ai đă vào tổ chức Hải Ngoại của chúng tôi, tức là tất cả những người đă đăng kư về thăm Việt Nam. Trong các báo chí tài liệu ấy, chúng tôi đă dự trù mọi tiết mục từ tin tức, văn hóa, xă hội, tôn giáo, kèm thêm những quảng cáo về làm ăn buôn bán, hàng hóa, du lịch, địa ốc v.v... Vấn đề hiện là ngân quỹ.

NGƯỜI QG :

Tôi lại e rằng ông hơi chủ quan. Người Việt Hải Ngoại có thể xin về thăm Việt Nam v́ những lư do cá nhân, nhưng vẫn chống lại quư ông. Tôi tin tưởng rằng với sự hợp tác giữa người dân hải ngoại và quốc nội, các ông sẽ bị lật đổ.

NGƯỜI CS :

Với tất cả ḷng ngưỡng mộ đối với sự lỗi lạc của ông, tôi thú thực vẫn không h́nh dung nổi chúng tôi sẽ bị lật đổ như thế nào ? Chẳng lẽ những con người lịch sự như quư ông lại tự hạ ḿnh hành động như đồng chí A Ra Phát thuở nào ?

NGƯỜI QG :

Không ! Xin ông yên tâm, chúng tôi đă từ bỏ bạo lực. Ông nói đúng, điều ấy không thích hợp với những con người lịch sự như chúng tôi.

NGƯỜI CS :

Chúng tôi hoan nghênh sự sáng suốt của quư ông !

NGƯỜI QG :

Tuy nhiên, với những nỗ lực ôn ḥa, với sự vận động quốc tế, tranh đấu cho Nhân Quyền, cho sự h́nh thành một nền dân chủ thực sự, nhằm liên kết các đối lực ở trong cũng như ngoài nước, h́nh thành một mặt trận hay liên minh, hay chi khác, bao gồm mọi con dân Việt nặng t́nh quê hương, yêu dân chủ, mến tự do, chuộng độc lập, khát khao t́nh tự dân tộc, ôm ấp ước vọng đưa đất nước ra khỏi bế tắc hiện tại, đặt giống ṇi trên con đường phát triển, phú cường thịnh vượng, đem lại hạnh phúc, ấm no, cho nhân dân, theo kịp trào lưu tiến hóa của nhân loại, chúng tôi, cùng với đại khối quốc dân, sẽ lật đổ các ông, dành lại quyền làm chủ đất nước cho mọi người Việt chân chính !

NGƯỜI CS :

Thực là một quyết tâm đáng kính phục. Mong quư ông cứ kiên tŕ như thế.

NGƯỜI QG :

Vậy, tôi xin hẹn gặp lại ông năm tới, hay năm tới nữa, tại Sài G̣n !

NGƯỜI CS :

Nơi thành phố mang tên bác...Xin kính chào ông Ngụy.

NGƯỜI QG :

Trong một nước Việt Nam tự do, dân chủ và không Cộng Sản...Xin kính chào ông Việt Cộng.

NGUYỄN HOÀI VÂN
30 tháng 10 năm 1995

Trở về Mục Lục