VẤN ĐỀ THỐNG NHẤT HÀN QUỐC

 

CHỐNG MỸ CỨU NƯỚC !


        Ông Roh ở Nam Hàn cũng như ông Schroeder ở Đức, hay có lẽ cả đảng của ông Erdogan ở Thổ Nhĩ Kỳ, đều đă phần nào thắng cử nhờ lập trường "chống Mỹ cứu nước" của họ. Chirac leo lên đỉnh cao của thăm ḍ dư luận, cũng nhờ lớn tiếng đương đầu với Mỹ trước trận chiến Iraq vừa qua, và khi Ngoại Trưởng de Villepin được nhiệt kiệt hoan nghênh ở Liên Hiệp Quốc, cũng phải hiểu là đa số các Đại Biểu đă không hoan nghênh de Villepin, mà chủ yếu là thích thú với tṛ chơi "chống Mỹ cứu nước". Mặt khác, các chính phủ theo chân Hoa Kỳ trong trận giặc vừa qua, đă phải đương đầu với những chống đối nội bộ rất gay gắt (ngoại trừ Ba Lan và vài nước Đông Âu). 

            Roh và Schroeder cần phiếu để thắng cử. Chirac cần ngoi lên trong dư luận sau một cuộc bầu phiếu không mấy vẻ vang : ông là tổng thống đương nhiệm có số thăm tệ nhất ở ṿng đầu. Trong những điều kiện đó, nhu cầu làm vui ḷng vị Hoàng Đế nơi xa không quan trọng bằng tranh thủ đám cử tri trước mắt.

            Đến khi đă vượt qua được những kỳ hạn bầu bán cấp bách, hay đánh bóng được phần nào vị thế lănh tụ của ḿnh, Roh hồ hỡi tham gia chiến cuộc Iraq, Schroeder dịu giọng làm hoà với Mỹ, và Chirac lớn tiếng (Chirac luôn lớn tiếng) hô hào ủng hộ Quyết Nghị 1483 của Hội Đồng Bảo An giao cho Hoa Kỳ số phận của Iraq. Đă đến lúc họ phải trở về với xếp lớn, t́m cách giảm thiểu sự "trừng phạt", và len lỏi kiếm ăn dưới cánh Đại Bàng Hiệp Chủng Quốc. Các chính quyền này, cũng như rất nhiều chính quyền khác trên thế giối, kể cả các nước Ả Rập và Bắc Phi, có hai mục tiêu chính trị mâu thuẫn : thoả măn dư luận nước họ và làm vừa ḷng Hoa Kỳ. Tùy giai đoạn mà họ đặt ưu tiên cho mục tiêu này hay mục tiêu khác.


VẤN ĐỀ HÀN QUỐC

            Ông Roh biết rằng Nam Hàn không thể sống được ngoài quỹ đạo của Hoa Kỳ. Nếu ông chủ trương thống nhất với người anh em Bắc Hàn bằng "diễn biến ḥa b́nh" th́ điều đó có nghĩa là Hoa Kỳ chấp nhận bảo đảm, và che chở, cho diễn biến ḥa b́nh ấy. Chính quyền Bắc Hàn th́ hiểu rằng "diễn biến" kia phải có lợi cho đôi bên, tức là ít nhất không đưa đến sự sụp đổ của chính họ, mà ngược lại củng cố cho vị thế của họ. Trong bối cảnh ấy, đâu là viễn tượng thống nhất ?

            Việt Nam và Đức quốc đều đă hoàn tất tiến tŕnh thống nhất. Trong cả hai trường hợp một trong hai đối tượng đă bị thôn tính, bằng vũ lực hay một cách ḥa b́nh. Hai người anh em Hàn Quốc cũng biết vậy. Không dễ h́nh dung được viễn cảnh cả hai chính thể tự biến mất cùng một lượt để h́nh thành một thể chế dung ḥa ... Thôn tính đối phương, v́ thế, luôn là một tính toán ẩn ch́m trong mọi kế hoạch "diễn biến ḥa b́nh".

            Anh nhà giàu Nam Hàn đương nhiên là muốn "bất chiến tự nhiên thành", đem của cải của ḿnh đè bẹp đối phương. Kẻ bần cùng Bắc Hàn th́ lại không có ǵ khác ngoài vũ lực ... Người ta nói : "thứ nhất sợ kẻ anh hùng, thừ nh́ sợ kẻ bần cùng khố giây", là ứng vào trường hợp này đây ! Nhất là khi kẻ bần cùng tuyên bố đă làm ra được vũ khí nguyên tử.

            Tuy nhiên, có thể các nhà lănh đạo Nam cũng như Bắc Hàn đều thấm nhuần lối suy tư thực tế, dù đến từ "thục dụng chủ nghĩa" của Tư Bản Tây Phương hay từ chủ nghĩa Xă Hội "khoa học" của Marx, và sẽ chỉ đặt vấn đề thống nhất, tức thôn tính đối phương, ở một giai đoạn khác, khi có được những dữ kiện chính sác hơn. Tạm thời họ bằng ḷng với hiện trạng "một nước Đại Hàn, hai quốc gia".

            Hiện trạng này có thể kéo dài nếu Bắc Hàn không công bố tiếp tục chưong tŕnh vũ khí nguyên tử, và gần đây cho biết đă thực hiện được loại vũ khí này. Sự kiện ấy đối với Hoa Kỳ của TT Bush là một khiêu khích trắng trợn, đối với Trung Quốc là một phiền nhiễu, và đối với Nhật Bản th́ là một đe dọa nặng nề. Tạm thời quan điểm của Nam Hàn không được lưu tâm, v́ dù muốn dù không, Nam Hàn cũng phải nằm trong sách lược của Mỹ. Có thể TT Roh Moo Hyun đến Hoa Kỳ để t́m cách điều chỉnh việc này ?

            C̣n đối với Bắc Hàn ? Những công bố ồn ào về vũ khí nguyên tử, dù thật hay dối, cũng mang ư nghĩa một canh bạc xả láng. Bắc Hàn hy vọng ở Hoa Kỳ một sự trợ giúp tương đương hoặc nhiều hơn sự trợ giúp đă được khởi đầu dưới thời TT Clinton, và bị gián đoạn bởi TT Bush ? Hoặc giả lănh tụ họ Kim cho rằng phải đe dọa Hoa Kỳ bằng vũ khí nguyên tử để khỏi bị Hoa Kỳ tấn công, thậm chí thôn tính ? 

            Dù sao, đến phiên Hoa Kỳ hạ lá bài sắp tới. Đă có dư luận trong nước Mỹ bàn đến một giải pháp quân sự, bắt đầu bằng những tấn công hạn chế, "giải phẫu" những mục tiêu bị nghi ngờ. Say men chiến thắng, Hoa Kỳ có thể tiến xa hơn nữa ? Hoặc giả giải pháp ngoại giao, như đă được khởi sự dưới thời TT Clinton, đi kèm với chút Đô La, sẽ được chọn để làm dịu giọng anh cùng đinh hung hăn Bắc Hàn ?

            Những tuần sắp tới, các thành phần liên hệ : Mỹ, Trung Quốc, Nhật Bản và Bắc Hàn sẽ c̣n phải thăm ḍ nhau rất nhiều để t́m hiểu xem mỗi bên cảm nhận vấn đề ra sao, sẵn sàng chịu đựng đến mức nào, và sẽ chọn hành động trong chiều hướng nào ?

NH̀N VỀ Việt Nam :

            Việt Nam, cũng như Đức Quốc, đă hoàn tất tiến tŕnh thống nhất. Tuy nhiên, khuyết điểm của một sự thống nhất bằng bạo lực là nó không được sự thỏa thuận của những người thuộc phe bại trận. V́ thế, mầm mống phân hóa vẫn c̣n.

            Thêm vào đó, sự phân hóa có thể đến từ những yếu tố địa lư chính trị. Trong vùng Đông Á, miền Bắc Việt Nam được coi như gắn liền với khối quốc gia "lục địa" (continental), qua Trung Quốc. Miền Nam Việt Nam, ngược lại, được coi như thành phần của khối quốc gia "duyên hải" (maritime), với các đảo quốc và bán đảo quốc của vùng Đông Nam Á. 

            Chênh lệch tiềm năng phát triển, cộng với những vết thương lịch sử, cũng là một động cơ phân hóa. Một số thành phần quyền lực trong nước, với những giúp đỡ bên ngoài, có thể nghĩ rằng họ có khả năng "nắm" được một miền, nhưng không muốn hoặc không thể "nắm" cả hai ...

            Tạm thời, những yếu tố phân hóa được giải quyết bởi những thỏa hiệp phân chia quyền lợi và quyền hành giữa những thành phần trong Đảng CS, và vấn đề đặt ra cho nhà cầm quyền Việt Nam khong phải là phân hóa, mà là bài toán phát triển, với sự yếu kém sản xuất gần như bất trị. Ngày nào viễn tượng phát triển c̣n có sức thuyết phục đối với người dân, dù thực tế có như thế nào đi chăng nữa, th́ Việt Nam vẫn c̣n có thể ổn định, và chính quyền CSVN vẫn tiếp tục "trụ" .

NGUYỄN Hoài Vân
1 tháng 6 2003

                                                                Trở về Mục Lục