D E M O C R A Z Y

TRONG CUỘC BẦU CỬ TỔNG THỐNG PHÁP 1995

---o---



Bầu cử Tổng Thống ṿng đầu, học tṛ lớp 2, Tiểu Học :

25 cử tri ghi danh, 23 phiếu, 2 không bầu.

Kết qua :
Arlette Laguiller (Trostkyste, cực tả) với 8 phiếu, đánh bại Jacques Chirac 7 phiếu (victis honos !). Lionel Jospin (Xa Hội), 5 phiếu. Bà Bác Sĩ Dominique Voynet (Đảng Xanh) về đồng hạng với ông Y Tá Robert Hue (Cộng Sản), mỗi vị một phiếu. Le Pen, de Villiers, Cheminade, không được phiếu nào. Thủ Tướng Balladur chỉ được một phiếu
duy nhất, của cháu Mai, 8 tuổi ...

Sang ṿng nh́. Các bậc phụ huynh có trách nhiệm tŕnh bày cho "nhân dân" biết chủ trương của hai đối thủ, Chirac va Jospin. Nhà tôi và tôi đồng ư thu hẹp sự giải thích vào hai khái niệm đơn giản, là "tạo thêm phú hữu" (création de richesses) và "chia sớt thiếu thốn" (répartiton de la pénurie). Chúng tôi hy vọng rằng cháu Mai sẽ không nhận ra tính cách thiếu thực tế, không c̣n hợp thời, của sự đối nghịch này. Này nhé : một ông đ̣i làm cho người giàu giàu thêm để người giàu đem tiền cho người nghèo (không biết nói sao hơn !), ông kia th́ đ̣i làm cho người giàu bớt giàu, cũng để đem tiền cho người nghèo. 

Ai cho ? Th́...Nhà Nước ! 

Sẽ phải gia tăng vai tṛ của Nhà Nước (logique !). 

Nhà Nước là "kư" ǵ ? 

Cũng là người giàu ? Thôi ! tốp ngay ! rắc rối lắm ! Ngần nấy tuổi đầu chẳng lẽ đă "nhập môn" đấu tranh giai cấp ? 

Sau một thời gian suy nghĩ chín chắn, người được chọn là : Jacques Chirac. Lư do ? Làm cho giàu thêm hấp dẫn hơn làm cho bớt giàu. "Nhân dân" đă quyết định !

Sau học đường, "dân chủ" đ̣i về nhà. "Nhân dân" muốn được phát biểu một cách...dân chủ. Một quyển sổ liền được lập ra, để mọi ư kiến về cuộc sống hậu tư bản, hậu tân tiến, tiền tân truyền thống v.v...của dân ta có chỗ phát biểu. Ít ngày sau chung tôi đọc :

"Thằng Ḥa (em cháu, 3 tuổi), chuyên môn đ̣i lam đổ các playmobil của con, rồi nó c̣n nói "nhe nhe" để chọc con. Trong bồn tắm, nó tạt nước vào mặt con. No biểu con "đi chỗ khác chơi". Nó bắn giây thung vào con rồi đạp lên sách của con".

Chúng tôi cũng đă phải giải quyết vấn đề tổ chức quyền hành. 

Tôi đề nghị với Ḥa : "Bây giờ Mai làm xếp lớn, con làm phó xếp, chịu không ? 

" Không ! 

"Tại sao ? Con muốn làm xếp lớn ?" 

Gật. 

"Vậy th́ con làm xếp lớn, Mai làm siêu xếp lớn, chịu không ?" 

Toàn dân đồng ư. Ai bảo đồng thuận là khó ?

"Démocrazy", kết cuộc của lịch sử ? (*)

NGUYỄN HOÀI VÂN (6/5/19955)

(*) Francis Fukuyama

Trở về Mục Lục