THI TẬP "BỎ TÚI"...      

(kéo chuột trên bài thơ đang đọc, chữ sẽ hiện rơ hơn)

      Đồng Nai cảnh trí thần tiên


        Cách đây nhiều năm, tôi có tặng Linh Mục Nguyễn Ngà lúc Ngài  đang bị  cầm tù tại Xuân Lộc, Đồng Nai, một bài thơ, như sau : 

Đồng Nai cảnh trí thần tiên 
Vào ra trang trại quan viên theo hầu 
Ở vùng đất đỏ một màu 
Đạo bào sợ lấm từ lâu không dùng 
Sớm hôm tự tại ung dung 
Đuổi mây vẫy gió nào cùng đùa chơi 
Non xanh nước biếc đón mời 
Càn khôn một túi đầy vơi chẳng màng 
Nơi đây thảo dă thôn làng 
Nguyễn công ngự đến vẻ vang khắp miền 
Đồng Nai cảnh trí thần tiên 
Bao năm quyến luyến ở liền quên đi ! 



            Cần nói là Cha đă bị tù một phần do nhận tội tổ chức vượt biên thay cho em tôi, để em tôi được ra tù sớm. Khi nhận được bài này, Cha b́nh luận câu "Đạo bào sợ lấm từ lâu không dùng", bảo rằng : "vẫn dùng thường đấy chứ, không có sợ đâu !" 


            Tôi nhắc lại chuyện này năm 2001 lúc Cha vừa qua đời, hưởng thọ 85 tuổi. Cho đến tháng 11 năm trước, cha vẫn làm Cha Xứ cho một họ đạo, ở tuổi 84. Ngày 25 tháng 11, cha nghỉ hưu, và vài ngày sau, bị ngă găy xương. Từ biến chứng này đến biến chứng khác, chịu đựng bằng một tinh thần quả cảm phi thường, cha qua đời ngày 5 tháng 4  2001 ... 
Thánh lễ an táng cha có ba giám mục và gần 100 linh mục đồng tế. 


GIẤC NGỦ MUÔN ĐỜI



Trong giấc ngủ muôn đời
Xin dang tay đón người
Đặt người trong ánh sáng
Nguồn sáng của bầu trời

Thoang thoảng tự non cao
Gió đưa tiếng nguyện cầu
Thành đô vang khúc hát
Tế lễ tạ ân sâu

Khẩn thiết nguyện đôi lời
Xác thân kia tả tơi
Về cùng cha chí thánh
Trong giấc ngủ muôn đời


Nguyễn Hoài Vân
Theo Esdras

Bản gốc :

Requiem aeternam
Dona eis, Domine,
Et lux perpetua
Luceat eis.

Te decet hymnus
Deus, in Sion
Et Tibi reddetur votum in
Jerusalem

Exaudi, orationem meam
Ad te omnis caro veniet
Requiem aeternam  ...

 

 

Tả cảnh mộ văn hào Chateaubriand :

Thành cao trông xuống đảo chơi vơi

Văn sĩ nằm đây ngẫm sự đời

Bọt sóng nhấp nhô đùa ánh nước 

Tầng mây lờ lững án lưng trời

Vi vu gió thổi ṃn tai đá

Lả lướt chim bay mỏi mắt người

Một tiếng c̣i tàu đâu vọng lại

Hồn ai cô phụ ngóng xa khơi

******

            Chateaubriand an nghỉ trong một ngôi mộ không tên nằm trên một ḥn đảo tí hon ngay sát cạnh cổ thành St Malo. Trên thành có một chỗ gọi là "đài vọng phu", để vợ các chàng cướp biển lừng danh "corsaires" lên đứng đợi chồng về, có khi sau nhiều năm tháng. Corsaires là cướp biển hợp pháp có môn bài của vua ban, nhưng chỉ được quyền cướp tàu của các quốc gia thù nghịch.

 

SAU MỘT ĐÊM MẤT NGỦ

Thương nhớ tự bao giờ 
Mà luôn măi ngẩn ngơ 
Hết đêm rồi lại sáng 
Trời đất vẫn trong mơ



                                             MỪNG ĐƯỢC ĐIỆN THOẠI


Hạt t́nh gieo xuống đất 
Khắp chốn nở hoa yêu 
Nghe tiếng qua giây nói 
Môi kề môi diễm kiều



TÀN THU


Tàn thu vạn lư phỏng hiền lương 
Dạ cửu tiếu đàm tư cố hương 
Kỷ độ hồi quy quân mạc vấn 
Song tiền viễn vọng măn thiên sương




TÔI VỀ



Tôi về để lại nửa hồn tôi 
Nước mắt người yêu ướp mặn môi 
Lặng lẽ màn đêm trùm khí đất 
Ầm ́ phản lực xẻ mây trời 
Tâm thần những tưởng đà an định 
Duyên nợ nào dè vẫn kéo lôi 
Thôi nhé từ đây trong biển nhớ 
Tim này măi măi lững lờ trôi.

Tiễn biệt sau Đại Hội Y Giới Orlando

 

"Lăng Đô" biệt cố nhân

Tái cố lệ mi tần

Hương lư nguyền tương ngộ

Thanh sơn hội bạch vân

                        (8 / 1993)

 

  Phó hội Orlando

 

Thày thuốc nọ vốn người tài bộ

Quảy cầm thư phó hội "Y Sư"

Tiệc tùng yến ẩm, trăm xuân sắc

Hội thảo thuyết tŕnh, chút nghiệp dư

Búa lớn dao to nào có ngán

Ba hoa khoác lác ấy không từ

Để rồi quay gót c̣n vương vấn

Ánh mắt trữ t́nh một tiểu thư 

.....

Giai nhân nan tái đắc

Tạc nhật bất khả lưu

                    (8/1993)

ĐÊM GIĂ BIỆT


Đèn phố buồn
Dần dần xa
Ánh mắt em
Vẫn chan ḥa


Mảnh đất kia
Nay xa cách
Làn da em
Như chẳng ĺa


Cảm giác êm đềm
Xen muôn hối tiếc
Vô vàn hạnh phúc
Nay chỉ nhớ thương


Cuộc t́nh ấy muôn lời khó tả
Sung sướng kia không cách giải bày
Như kẻ t́m nhau từ muôn kiếp
Tan trong nhau giữa khoảng trời mây


Thân xác cho cho măi
Say t́nh ngất ngất ngây
Lời yêu không muốn dứt
Hơi thở măi tràn đầy


Chỉ v́ một tia chớp
Lóe sáng cảnh vuờn xinh
Cuốn hút niềm e ngại
Đặt trong vũ trụ t́nh


Tối ấy ngồi bên em
Quán ăn nhạc êm đềm
Tâm ch́m sâu ánh mắt
Hồn lượn giữa sao đêm

(…)

NHỚ

Ngày nào năm ngoái chốn này

Hoa vui người đẹp những đầy sắc tươi

Hôm nay chẳng thấy mặt người

Hoa kia vẫn nở đón cười gió xuân !

Hoài Phương 

Trên chín tầng mây tôi ngắm nàng

Vóc mai cuốn gọn nỗi mơ màng

Tóc mềm rung nhẹ từng hơi thở

Mắt khép vùi sâu giấc mộng vàng

Đây đó, đó đây, ngàn cách biệt

Nói không, không nói, một ḷng mang

Kỳ duyên những tưởng vô kỳ vọng

Chợt thấy điện thư, lắm dịu dàng

    Trêu chị Trần Thị Mộng Trâm :

TRẦN thế sinh ra có một nghề

THỊ thành cho đến chỗ thôn quê

MỘNG mơ tâm tưởng ngàn cô ả

CHÂM cứu y sư độ thế hề

(chị Trâm chuyên tổ chức các khóa học châm cứu với Giáo Sư Hoàng Bảo Châu, Viện Trưởng Viện Đông Y - 

xin ghi lại với tất cả ḷng quư mến) 

 

ĐỌC THI TẬP “CƠI L̉NG LƯU LUYẾN » của bác Nguyễn Văn Liên :

 

          Nhận thi tập, cảm động ḷng

         Bác Liên nay vẫn văn phong thuở nào

         Tập thơ chí cả gửi vào

         Thi nhân nào chịu tuổi cao xích xiềng

         Việc nhà việc nước việc riêng

         Trải bao giai đoạn ngả nghiêng sơn hà

         Kết bằng « lịch sử người ta »,

         Đời ḿnh ḥa với hằng sa số đời

         Gương trung kiên trước đất trời

         Cuộc đời mỗi đoạn mỗi lời thơ hay …

                                                  Nguyễn Hoài Vân

                                     Kính đề

 

HOẠ THƠ LINH VŨ


Gửi tới Hoài Vân vội mấy ḍng 
Cho ḷng vơi giá lạnh trời đông 
Trông về quê mẹ mây mù khuất 
Ngoảnh lại xứ người tuyết chập chùng 
Áo bông ai kẻ che đầu ướt
Lều cỏ nào người mỏi mắt trông
Hỡi ôi tri kỷ về đâu tá ?
Để gửi niềm riêng một chữ đồng.
Linh Vũ

                HỌA

Hoa vận dâng thơ cũng mấy ḍng
Nhiệt tâm chẳng sợ lạnh trời đông 
Tám phương gia lư t́nh tràn khắp 
Bốn biển anh em nghĩa chập chùng 
Phao nổ, xuân về, bao kẻ ngóng 
Gió đưa, nhắn lại, một người trông 
Chẳng tham dinh thự thay lều cỏ, 
Lữ khách cô chu nhứt hệ đồng (*). 

                           Hoài Vân


(*) Tấm ḷng lữ khách cũng như chiếc thuyền lẻ loi, dù bị ràng buộc bởi một sợi dây nối liền với một mảnh đất nào đó.

CHÚC TẾT  

Tân niên hạnh đạt Thái Ḥa lai

Xứ xứ hưng nhân Đức dữ Tài

Phụng quốc sự dân tâm Lạc Việt

Tứ phương hữu nghị vạn hoa khai.  

Nguyễn Hoài Vân

92 - cẩn bút  

 

Tạ bác Ân Chúc Tết Đinh Măo 1987

 

Thương trẻ đề thơ chúc tân niên

Hồi âm cảm kích ư bác hiền

Cầu mong sức khỏe tinh thần vững

V́ đám hậu sinh tuyệt học truyền

 

 

V́ đám hậu sinh tuyệt học truyền

Giáo nhân bất quyện kế văng hiền

Hàn vi chẳng ngại đôi lúc túng

Thanh đạm cơm rau vẫn thái nhiên

 

 

Thanh đạm cơm rau vẫn thái nhiên

Mặc người kiêu hănh chức bổng tiền

Chí đại chí cương luồng chánh khí

Vũ trụ gồm thâu nắm khôn kiền

 

 

Vũ trụ gồm thâu nắm khôn kiền

Hành tàng xuất xử cũng nhất nguyên

Mưu lo quốc sự phần kẻ sĩ

Ngất ngưởng thi ca thú thần tiên

 

 

Thi thành quốc sự nên

Kính lời Đinh Măo chúc tân niên

 

 

Tết 1999

 

Năm mới phưong Tây giữa tiết Đông

Nhớ về quê cũ chạnh niềm mong

Nước trôi trôi măi ra sông biển

Nào dễ ngược về chốn khởi ḍng

 

 

Chúc tết em lúc c̣n ở trại tỵ nạn đang chờ đi Mỹ

Ở đảo mấy năm  hẳn đă rầu

Xuân về mến chúc Vũ đôi câu

Chúc cho năm mới năm rời trại 

Châu Mỹ hiên ngang bước bước đầu

                                    (1981)

 

Mừng thọ cụ Ân 1981 :

 

Trước bàn mừng thọ cỗ mâm bày

Tử đệ tụ về đủ duyên may

Tóc trắng hiên ngang luôn vững bước 

Ḷng son chu chí chẳng dừng tay

Sục sôi có lúc ḷng chí sĩ

Ngơ ngẩn nhiều khi ư thơ say

Mong bác hưởng thêm nhiều tuổi thọ

Thế thời đâu lẽ chẳng chuyển xoay ?

 

Chúc Tết người lâu không gặp

 

Lại thêm một tết giữa trời đông

Heo hút gió mưa lạnh thấu ḷng

Lúc truyện tṛ xưa tôi vẫn nhớ

Tết về thăm hỏi có vui không ?

*******

Tết về thăm hỏi có vui không ?

Lúc đón giao thừa có ước mong ?

Mong cho năm mới năm đoàn tụ

Hết cảnh chia ly kẻ ngóng trông ?

 

Chúc Tết (vui)

 

Năm mới năm me chúc đến ngài

Tinh thần tráng kiện sức bền dai

Công danh tài lộc chờ bên cửa

Ṃ đến tự dưng chẳng phải nài

 

Ví thử ngài chẳng mơ công danh, không màng tài lộc th́ xin chúc lại như sau :

 

Chúc ngài năm mới với năm me

Câu chuyện lợi danh bỏ chẳng nghe

Ky cóp bon chen mặc bọn nhỏ

Đầu năm chỉ chúc một chữ PHÈ

 

    Chúc Tết người đau khổ:

Chúc người cô quả đơn côi

Chúc người lưu lạc chơi vơi khốn cùng

Chúc ai tật bệnh hiểm hung

Chúc ai tết đến c̣n nung mối sầu

Chúc người buồn nhất năm châu

Gửi trao mối hận giọt sầu rắc rơi

Gửi t́nh ưu ái dưới trời

Rắc đầy mặt đất muôn loài cảm thông

Cùng ai vũ trụ một ḷng

Hận sầu chi vẫn chữ "Không" quay về

Vui, buồn, cũng chỉ cơn mê ...

Chúc Ô. Bà Lê Ngọc Quỳnh (tự Gia Trạng) 2005

 

Tân niên kính chúc

Gia Trạng toàn gia

Hỷ phùng thiên hỷ

Đa phúc thậm đa

 

(2)

Tân niên xin kính chúc

Thiên Hỷ Lộc Tài Phúc

Khỏe mạnh, tâm an ḥa

Nghiệp lành khởi mỗi lúc

Vân  

 

    Khai bút năm Canh Ngọ :

Năm Ngọ tới rồi cụ Trạng ơi

"Mă đề dương cước" tán mà chơi :

Anh hùng một cơi thây vùi đất

Bá tánh muôn phương mạng phú trời

Sấm chớp trời Âu đà rơ tiếng

Phong ba biển Á chửa tăm hơi

Thái b́nh Thân Dậu mà không thấy

Thỉnh Trạng về đây hỏi mấy lời ...

 

    Tặng Đỗ Thuận Khiêm (*)

Thuận Khiêm phùng vận đắc phưong danh

Tự quyết Việt Nam sự tắc thành

Tam đệ đa tài giai thịnh đạt

Báo ân huynh trưởng đức hy sanh

(*) Chủ trương "bàn tṛn Việt Nam tự quyết" / Gây dựng cho 3 người em đỗ đạt vẻ vang

 

    Tặng một người Tàu họ Chu dạy Khí công

Xuân thời lưu Pháp quốc

Hạnh ngộ Chu tiên sinh

Huyết  khí thân tâm định

Vận hành thập nhị kinh

 

Tặng một người bạn nay đă chồng con đùm đề 

(Ôi ! "hầu môn nhứt nhập thâm như hải" ...)

Đất Pháp ngày nào dạo gót hoa

Sắc tài lừng lẫy tiếng gần xa

Từng năm từng tháng từng giây phút

Mỗi mỗi khác ghi tâm khảm mà

 

            Tặng Bác Sĩ Văn Văn Của, cựu Đô Trưởng Sài G̣n, 

lúc mới đến Paris :

Sài thành Đô trưởng đáo Kinh Tây

Bĩ vận chung thời hựu thái lai

Y sĩ độ nhân đa phúc đức

Hỷ phùng thê tử cộng ḥa hài (*)

(*) lời chúc này không được thể hiện như ư cho tới khi BS Của nằm xuống tại Paris năm 2004

 

Tặng Thày Thiện Dũng :

Mỹ du phùng thiện tăng

Từ kiến chúng vi bằng

Đàm tiếu vô câu chấp

Trụ tâm Diệu Pháp hằng (*)

(*)Tuy Thày sau bị tội phải lâm ṿng lao lư (Diệu Pháp hằng không phải dễ), nhưng tôi vẫn kính trọng Thày là một bậc cao tăng, cao học, cao kiến, tinh thông giáo pháp Nguyên Thủy

 

        Trả lời anh bạn về Việt Nam (cách đây nhiều năm), 

viết thư tả cảnh quê hương :

Cố lư quay về lắm khổ đau

Bất công ngăn cách hố nghèo giàu

Mác Lê, Tư Bản, cùng rao bán

Bán nước non này mất mấy lâu ?

 

                            Trả lời bạn văn chỉ trích : 

                    Vân chỉ biết đả phá, không xây dựng.

 Dụng ư là lúc làm việc này lúc làm việc khác không thể vừa "Phùng" vừa "Há" như bà nghệ sĩ tài danh thời trước... 

Nay ta "Phùng" mai ta sẽ "Há"

Từ từ việc nước chớ nôn nao

Tử Nha rung gối chờ câu động 

Phù Đổng vươn vai tỏ chí cao

Tắc Hạ quy về ôn cố sử

Lam Sơn xuất trướng dựng tân trào

Không hiềm năm tháng làm tŕ trệ

Ngại cửa công danh chẳng muốn vào 

            Như nhiều bài thơ khác nhắc lại ở đây làm kỷ niệm, bài này không c̣n phản ảnh tâm trạng của tôi ngày hôm nay.

 

    Sinh nhật tự nhiếc ḿnh :

Ông vốn thường ngày hay khoác lác

Sao nh́n bóng xế lặng như tờ

Mới đây nắng sớm trời tung ánh

Nay đă sương chiều đầt phủ mờ

Nặn óc đôi câu đ̣i viết báo

Lần lưng mấy chữ muốn làm thơ !

Hoàng Thiên sinh ngă hà vô dụng ?

Chẳng lẽ đời người chỉ giấc mơ ?

 

Trở về Mục Lục