THIẾU CĂN BẢN PHÁP LƯ TRONG VỤ ÁN CAIN :

---0---


            Thế Kỷ 21 số 146 trang 103, bài của Nguyễn Văn Thành, có đề cập đến « vụ án » Cain giết em ḿnh là Abel, dựa theo sách Genese (Gen 4 : 1-16).
Nếu đây thực sự là một vụ xử án như tác giả đă đề nghị, th́ vụ xử án này thiếu căn bản pháp lư tối thiểu.
Trước hết, cần xét lại bối cảnh « xă hội » lúc án mạng xảy ra : Cain và Abel là những con người thứ 2 và thứ ba, được sinh ra từ Adam và Eva, cặp vợ chồng đầu tiên của « lịch sử nhân loại ». Lúc đó, chưa có luật pháp. Môi-Se c̣n lâu lắm mới ra đời để h́nh thành luật lệ nhân danh Thiên Chúa. Thậm chí « mười điều răn » của Thiên Chúa, trong đó có luật « cấm giết người » cũng phải đợi lúc Môi-Se trèo lên núi Sinai chép lại, rồi mới được ban bố. Điều cấm duy nhất mà Thiên Chúa đặt ra cho Adam và Eva lúc c̣n trong vườn Eden là « không được ăn trái của cây phân biệt thiện ác ». Khi ông bà đă ăn trái này, th́ Chúa đuổi ông bà ra khỏi Eden, và phán rằng : « Thế là con người đă trở thành như mỗi chúng ta (voici que l’homme est devenu comme l’un de nous), bằng sự phân biệt thiện ác, bây giờ phải ngăn nó lại, không cho nó vươn tay hái trái cây trường sinh (arbre de vie), để rồi ăn trái ấy và sống măi măi »(Gen 3 :22). Tức là Thiên Chúa, khi cần, th́ có đặt ra những điều cấm kỵ, nhưng không thấy cấm giết người. Vậy, nhân danh luật ǵ để xử Cain ?

            Giả sử nhân danh « luân lư », th́ phải tự hỏi Thiên Chúa, cho đến giữa thời Môi-Se, có hành xử theo luân lư hay không ? Sự trừng phạt Adam và Eva bằng cách đuổi họ ra khỏi Eden (chưa kể việc trừng phạt cả loài người sau đó), có phải do động cơ luân lư ? Rồi ngay sau án mạng Cain giết Abel, ở Genese 6, Thiên Chúa dùng Đại Hồng Thủy tàn sát tất cả loài người (trừ gia đ́nh Noah), và loài vật (trừ loài cá ?) v́ những lư do không rơ ràng. Hành xử như thế có hợp luân lư hay không ? Tại sao Thiên Chúa tàn sát tất cả con cái ḿnh th́ được, mà Cain giết Abel th́ lại bị chính Thiên Chúa xử phạt ?

            Bây giờ xét đến trường hợp giảm khinh. Thiên Chúa nhận lễ vật của Abel (du mục chăn nuôi), và khinh rẻ lễ vật của Cain (định cư trồng trọt), không những một cách vô lư, mà c̣n tàn nhẫn. Anh có hai người con. Mỗi đứa đem đến biếu anh một món quà nhân ngày « Father’s Day ». Anh vui vẻ nhận quà của một đúa, và vứt bỏ quà của đứa kia, không đưa ra một lư do nào chánh đáng th́ chớ, c̣n nạt nộ nó đủ điều, thế th́ anh là người cha như thế nào ? Tội lỗi, nếu có, khởi đầu từ đâu ? Cain đau khổ, v́ t́nh yêu Thiên Chúa, giết em ḿnh, cũng v́ t́nh yêu Thiên Chúa. Thiên Chúa lẽ nào không biết điều đó ? Phải chăng Thiên Chúa muốn thử xem Cain yêu ḿnh đến mức nào, có thể đi đến những hành vi nào v́ t́nh yêu ấy ? Phải chăng chính v́ thế mà bản án mà Thiên Chúa dành cho Cain quá nhẹ nhàng ?

            Dù nhẹ nhàng, bản án ấy vẫn phải coi là « phi pháp », và chúng ta, với tư cách là những « bà con xa » của Cain, cần phải nộp đơn đ̣i hỏi Tối Cao Pháp Viện của nước Israel (hay Ṭa Án quốc tế La Haye, tùy ư kiến bạn đọc), đem vụ án Cain ra xử lại !
Công lư muôn năm !

Nguyễn Hoài Vân 

12-6-2001

            Trở về Mục Lục