PHIÊN TRỰC ĐÊM GIAO THỪA



            Thông trở ḿnh liếc mắt nh́n đồng hồ. Anh thầm nghĩ : may không bị gọi cho tới giờ này, nhưng chẳng chợp mắt được phút nào, cũng như không … Thông nhận trực vài lần mỗi tháng cho nhà thương đại học vùng anh ở. Mặc dù công việc ở pḥng mạch tư có phần bề bộn, anh vẫn thích những phiên trực này. Y Khoa khẩn cấp có cái lôi cuốn đặc biệt của nó. Hành nghề trong bệnh viện cũng là dịp để gặp gỡ đồng nghiệp, để cùng làm việc với một nhóm người đến từ mọi chân trời, khác với sự đơn lẻ của một bác sĩ trong pḥng mạch tư. 

            Có những đêm trực chạy không kịp thở, nhưng cũng có những đêm nhàn hạ, chẳng có ǵ làm, đến ngủ rồi về … Đêm nay có vẻ nhàn. Tự nhiên, đêm giao thừa mà. Bọn Tây nó cũng phải nể nang những truyền thống cao quư của các ông nội Việt Nam của chúng nó chứ ! Thật ra, trưa hôm qua, khi sách túi vào trực, Thông đă quên biến mất đêm nay là đêm giao thừa, và sáng ngày mai, ánh sáng của một năm mới sẽ đến với anh giữa mùi ê te của khu khẩn cấp. Tối hôm ấy, giữa bữa ăn, cô phát ngôn viên anh thích nhất của đài truyền h́nh số một đă nhắc anh về cái ngày Tết đang ḷ ṃ đến, qua một phóng sự về năm mới … « Xi noa », với múa lân, ăn nhậu cúng keng, v.v… Bạn bè cùng trực chộp ngay lấy cơ hội, khui thêm chai rượu, mừng « tân niên », trong khi chờ đợi năm mới Lào, năm mới Do Thái, và năm mới … Ả Rập !

            Bữa cơm tối hôm ấy là một bữa cơm Ả Rập. Cô bé người Syrie, bác sĩ Nhi Khoa, làm việc cho một nhà thương cách đây hơn 100 cây số, trổ tài làm bếp. Cô nàng có đôi mắt thật to, thăm thẳm một màu xanh biếc, tô điểm cho một vẻ đẹp xa lạ, có lẽ không bằng nàng phát ngôn viên đài một, nhưng … hiện thực hơn ! Không chừng v́ sự kiện năm mới « Trung Hoa », mà cô ta đến ngồi bên Thông suốt bữa ăn ? Nhiều lần ánh mắt của cô quấn quyện lấy tia nh́n của Thông. Hàm răng trắng ngà và đều đặn e ấp sau đôi môi đỏ mọng của nàng thường xuyên ban cho Thông những nụ cười mát rượi. Cô hỏi han đủ chuyện, thời sự, lịch sử, văn hóa, văn chương, thêm chút tra vấn về đời tư của Thông. Cô ta có vẻ ṭ ṃ về Đông Á, và khoe có đi học Việt Vơ Đạo với Thái Cực Quyền ! Nghe bạn bè bảo Thông cũng biết vơ nghệ, « Xi Noa » thằng nào chẳng biết vơ, cô nàng bắt anh « biểu diễn ». Thông từ chối, cho rằng lố lăng, rởm, không phải chỗ. Thật ra sau vài buổi nhậu ngà say, anh đă có lần phô trương những màn như đấm tắt nến, chặt vỡ gạch, hay nhảy đá một mục tiêu trên cao, với đám đồng nghiệp, khi cô bé c̣n chưa gia nhập nhóm…

            Rồi đêm cũng thành khuya. Đám nhân viên trực, bác sĩ, y tá, tài xế xe cấp cứu, dần dần bỏ đi ngủ. Khi chỉ c̣n hai người ngồi sánh vai nhau, anh bảo : 

Mấy cái chuyện vơ nghệ ấy chỉ là những màn tiểu xảo của bọn vũ phu lỗ măng. Với một người như cô tôi thích nói chuyện văn chương thi phú hơn. 


Thông buồn cười câu nói « văn nghệ cà chớn» của ḿnh. Tŕnh độ cán ngố tán nữ du kích ! Anh vội thêm :
Nhưng sự thực là tôi muốn nghe nói về cô và quê hương của cô…
Câu tḥng theo vẫn c̣n « quê » không kém, nhưng có vẻ psychologically correct hơn. Các quan đốc Tâm Lư Học vẫn bảo ai cũng thích nói về ḿnh mà !

Cô bé trả lời :
Quê hương th́ bao giờ chẳng đẹp. Nhưng chúng ta đều là những người có vấn đề với quê hương của chúng ta. Có phải vậy không ?

Thông ngạc nhiên :
Bộ cô không có ư định trở về Syrie hành nghề hay sao ?

Cô bé lộ vẻ trầm tư :
Có nhiều khó khăn lắm anh ạ. Có lẽ vài năm nữa, xong cái chứng chỉ tu nghiệp, tôi sẽ t́m việc làm ở một nước Ả Rập như Arabie Saoudite hay Emirats …

Thông hỏi :
Thế c̣n ở lại Pháp ? 

Cô bé nỉm cười :
Cũng có những khó khăn. Ở đây họ đâu cần ḿnh. Bác sĩ ngoại quốc lương rẻ, không thăng tiến, trường hợp của anh có quốc tịch Pháp nên đỡ hơn nhiều.

Rồi nàng liếc nh́n Thông, nói qua hơi thở :
Với lại, ở đây, chồng em không có việc làm …

Thông vờ không nghe thấy, nói lảng :
Tên cô có nghĩa là ánh sáng phải không ?

- Không phải đâu anh. Ánh sáng là Noor. Như bà Hoàng Hậu Noor của xứ Jordanie đó, anh biết không ?

- Biết chứ.

- Bà ấy ban đầu có tên khác, đến khi lấy Vua Hussein, mới được nhà Vua đặt cho cái tên là Noor al Hussein 

- Nghĩa là : « ánh sáng của Hussein » ?

Cô bé nheo mắt :
Lăng mạn quá, phải không anh ?

            Ánh mắt của cô nàng như thu nhỏ lại, tập trung thành một tia điện quang, xuyên thủng tim Thông, chẳng khác nào thanh kiếm laser của các chàng hiệp sĩ Jedi … 

Thông lấy lại hơi thở, vừa kiểm điểm xem tim ḿnh c̣n đập hay không, vừa trả lời vu vơ :
Ừ th́ bà ấy đẹp như vậy …

Như nhận thấy cái lẩn thẩn của câu trả lời của ḿnh, anh vội lấp liếm : 
Đúng ! « Noor » là ánh sáng, mà tôi quên mất. Tôi có được nghe nói về một đoạn của Kinh Coran có tên là « Noor al noor » : ánh sáng của ánh sáng … 

-Anh biết Kinh Coran ?

Thông xạo :
Thuộc ḷng !

- Thế Ánh Sáng của ánh sáng là cái ǵ ?

- Là Ánh Sáng của Thiên Chúa chiếu soi ánh sáng của trí tuệ con người.

            Nàng có vẻ không hiểu.

Thông nghĩ bụng : đám Hồi Giáo này cũng chẳng khác ǵ đại đa số người Phật Giáo hay Công Giáo nhà ḿnh, chỉ x́ xụp cúng lạy, với chút giáo lư « đồng ấu » học thuộc ḷng, ngoài ra chẳng biết ǵ sốt cả … Ngay đến Sư hay Cha, đa phần chỉ là thày cúng ! Ư tưởng hơi kiêu ngạo của anh khiến anh lấy lại được sự b́nh tĩnh. Tự cao là ǵ, nếu chẳng phải thái độ của kẻ thiếu tự tin, muốn trấn an chính ḿnh ?

Thông nói :
Đoạn Coran ấy nói về tương quan giữa trí tuệ của chúng ta, và sự soi sáng của Thiên Chúa. Giả sử chúng ta có một tư tưởng, th́ đâu là phần chúng ta tự lực nghĩ ra, đâu là phần Thiên Chúa soi sáng cho chúng ta để chúng ta có được tư tưởng ấy ?

Cô bé nh́n Thông với vẻ ngạc nhiên :
Trả lời ?

- Không nhớ rơ kinh Coran giải quyết vấn nạn này như thế nào, nhưng nếu có ǵ có được ngoài sự can thiệp của Thiên Chúa, th́ có phải là mâu thuẫn với định nghĩa của Thiên Chúa là Đấng sáng tạo ra tất cả hay không ?

Cô bé lại nheo mắt :
Thế lúc này, trong giây phút hiện tại, anh đang nghĩ ǵ ? Có phải do ánh sáng của Thiên Chúa chiếu soi hay không ?

Thông đánh bạo nh́n xâu vào mắt nàng :
Tôi không muốn xúc phạm đến Kinh Coran, nhưng điều tôi đang nghĩ trong giây phút này, có lẽ không nên để Thiên Chúa can dự vào …

            Đến lượt cô nàng mắc cở : một vầng đỏ hiện lên trên đôi má nàng. Thông nhận thấy da nàng quá trắng đối với một người Trung Đông. Anh thầm nghĩ : đức Mẹ không chừng cũng có làn da này, như những h́nh tượng của người Tây Phương ? Điều này bất giác đi ngược lại với niềm tin của Thông xưa nay, là Đức Mẹ chắc chắn phải có da sậm màu, với mái tóc đen và quăn, như đàn bà ḍng giống Sémite, chứ không thể tóc vàng mắt xanh như người ta hay tưởng tượng, và Đức Ky Tô chắc chắn có phần giống đồng hương Yasser Arafat hơn là … Robert Redford !

            Im lặng hiện lên giữa hai người. Bao lời nói nuốt vào con tim, bao hồi hộp, bứt rứt, những tia nh́n không dám hướng sang đối tượng mà chỉ lặng lẽ quay trở về tâm khảm chính ḿnh. Những giây phút trôi qua tưởng chừng như vô tận. Rốt cuộc cô bé phá tan bức màn im lặng. Nàng nói :
Anh t́m hiểu Kinh Coran làm ǵ ? Ở nước này anh phải t́m hiểu Thánh Kinh chứ. Thế anh có đọc Thánh Kinh không ?

Thông vừa kịp hoàn hồn, liền xạo tiếp :
Cũng thuộc ḷng. Đọc xuôi và đọc ngược !

Nàng cười khanh khách :
Anh xạo quá ! Thuộc ḷng cả Kinh Coran lẫn Thánh Kinh !

Thông trợn mắt :
Tôi đọc cho cô nghe cả hai Kinh cùng một lúc !

- Như Marcel Dadi đàn Yankee Doodle với Dixie ?

- Đúng dzậy !

            Thông ngạc nhiên nhận thấy cô nàng biết món tủ của mấy chú mới học đàn, hay bắt chước Marcel Dadi chơi cùng một lượt hai bài tiêu biểu của miền Nam và miền Bắc trong cuộc nội chiến Hoa Kỳ, một bài ở ba dây cao, bài kia trên ba giây trầm.

Cô bé nhích lại gần Thông, nhỏ nhẹ :

Thôi anh khỏi cần đọc thuộc ḷng hai Kinh một lúc, anh chỉ cần cho em biết hai Kinh ấy khác nhau ở chỗ nào mà đến nỗi người ta phải đánh giết nhau suốt thế kỷ này sang thế kỷ khác, qua bao cuộc Thánh Chiến ?

Thông cười thầm : 
Triết lư ba xu đây. Chúng nó oánh nhau sặc gạch là v́ lợi lộc chứ có kể số ǵ tới Chúa với Bà, Kinh này với Kinh nọ ? 

Nghĩ thế, nhưng anh lại bảo :
Này nhé : ngay từ đoạn đầu của Thánh Kinh, có nói Thiên Chúa tạo dựng nên trời đất vạn vật trong sáu ngày, đến ngày thứ bảy th́ Ngài nghỉ mệt. Kinh Coran chống lại đoạn đó, cho rằng vô lư, v́ Thiên Chúa đâu có mệt mà phải nghỉ ? Nếu Chúa mệt, th́ hóa ra năng lực của Ngài có giới hạn, trái với định nghĩa của một Đấng Toàn Năng. C̣n nếu năng lực của Ngài vô biên, th́ Ngài không thể mệt, và không có lư do ǵ phải nghỉ mệt trong ngày thứ bảy !

Nàng tỏ vẻ thích thú :
Hay quá ! C̣n đoạn nào nữa ?

Thông lục t́m những kư ức xa xưa, lát sau mới trả lời :
Đoạn nói về Job !

Như có linh cảm điều ǵ, cô bé trợn mắt :
Ông Job, Ayub, là Thánh của Đạo Hồi đấy. Anh không được nói bậy đó nghe !

Thông xua tay :
Job là bậc anh hùng, đâu có ǵ để nói bậy về ông ta ? 

- Ông Job là người không bao giờ phạm một tội lỗi nào, dù nhỏ cách mấy chăng nữa, tức là bậc cực kỳ thánh thiện, chứ đâu thấy ông ta anh hùng ở chỗ nào ?

- Này nhé, Job là người đầu tiên dám thẳng thắn đương đầu với Thiên Chúa, vạch trần khía cạnh độc ác nhỏ mọn và xấu xa của Thiên Chúa, để rốt cuộc khuất phục được Thiên Chúa, như vậy không phải anh hùng th́ là ǵ ? Đến nỗi sau lời nói cuối cùng của Job, Thiên Chúa cấm khẩu nín thinh, không c̣n nói ǵ nữa cho đến cuối bộ Thánh Kinh Do Thái.

Cô nàng lắc đầu nguây nguẩy :
Anh thật ghê quá !  Em bảo anh đừng nói xấu Thánh Job của người Hồi Giáo,  anh lại quay sang nói bậy về Thiên Chúa !

Thông phân trần :
Th́ Chúa nghe lời Ác Quỷ hành hạ Job, giết hết các con của ông ta, tàn phá sự nghiệp của ông, rồi bắt ông phải bị bệnh tật ghẻ lở một cách kinh tởm, sống trần truồng trong chỗ rác rưởi, trong khi vẫn công nhận Job là người chưa từng phạm tội, như thế không phải là ác độc th́ là ǵ. Job nhất quyết đ̣i Chúa phải tự biện minh cho hành vi tàn ác đó. Thay v́ đưa ra một lư lẽ mà đạo đức có thể chấp nhận được, Chúa chỉ huênh hoang khoe khoang những quyền uy của ḿnh, thế th́ có phải cái lư duy nhất mà Chúa đưa ra chỉ là cái lư của kẻ mạnh, đè bẹp con người yếu đuối, nhưng thánh thiện, là Job, hay không ?

Cô bé nói :
Nhưng sau đó Chúa cho lại Job những ǵ ông mất, tiền bạc sự nghiệp, con cái … tất cả Job đều được hoàn lại gấp đôi.

Thông tiếp :
Tại sao lại hoàn trả gấp đôi ? Đó là mặc cảm tội lỗi, là sự ân hận của Thiên Chúa. Cũng như trong vụ Đại Hồng Thủy, tiêu diệt hết loài người, trừ gia đ́nh Noah, sau đó lại ân hận, vẽ ra cầu ṿng để thề hứa sẽ không làm như vậy nữa. Vả lại các con cái và gia nhân của Job bị Chúa giết, đâu có được sống lại ? Đối với những người đó, đâu là công lư ?

Cô nàng nhăn mặt :
Thôi, thôi, anh đừng nói bậy nữa. Anh mà không sám hối, đời sau sẽ bị liệng xuống Hỏa Ngục đấy ! Mà này, anh có biết khi xuống Hỏa Ngục anh sẽ ở tầng thứ mấy không ?

- Không.

- Anh là người Ky Tô Giáo hé : xuống tầng thứ ba ! Tất cả người Ky Tô Giáo khi chết đều xuống tầng thứ ba của Hỏa Ngục, tên là tầng Hutama. Nhưng mà anh có thực Ky Tô Giáo không, nghe anh nói chuyện, em nghi quá !

- Th́ là người Ky Tô Giáo … kiểu mới !

- Nếu vậy anh thuộc thành phần tà đạo : xuống tầng Sagar, là tầng thứ năm !

- Tôi thấy cô càng lúc càng dễ thương với tôi …

Cô nàng đỏ mặt :
Tại sao em lại phải dễ thương với anh ?

Ngừng một lát, nàng th́ thào :
Ai biểu anh nói bậy nói bạ …

- Thôi, tôi không nói ǵ nữa, tôi nghe cô nói …

- Em nói ǵ vói anh bây giờ ?

- Th́, về cô, về quê hương cô, như hồi năy cô đă bắt đầu đó.

            Lại một phút im lặng. Một phút thật dài. Thông quay người để đầu gối của ḿnh chạm vào đầu gối của cô nàng. Anh nh́n nàng, say đắm. Cô bé cúi mặt. Thông cũng hạ tầm mắt, ngắm đôi tay thon nhỏ của nàng đặt trên cặp đùi tṛn trịa, đang vân vê vạt áo blouse c̣n trắng ngần, như cánh đồng tuyết lúc sớm mai.

            Bất chợt, một giọng nói lầu bầu từ hành lang vọng lại. Jacob, một tên bác sĩ trực trong nhóm, lêu ngêu xuất hiện. Giữa làn da đen bóng, hàm răng trắng nổi bật :
Tao ngủ không được ! Hôm qua làm việc suốt đêm, rồi ngủ suốt ngày, bây giờ chợp mắt không nổi. TV có ǵ coi được không ?

            Hắn ngồi phịch xuống chiếc ghế bành gần đó ... 

            TV phát ra một điệu nhạc buồn. Vài người bồng súng, nói tiếng Tây Ban Nha, đi qua đi lại trước một thi hài được đặt nằm trên một cái bàn. Người chết tóc dài, bù rối, râu ria khắc khổ như mang đầy mỏi mệt trước cuộc sống. Khuôn mặt dường như bằng ḷng với sự yên nghỉ, với giấc ngủ ngàn thu. Requiem aeternam …

« Ernesto Guevara ! Le Docteur Ernesto Guevara ! » Tiếng Jacob vang lên. « Bác Sĩ năm 25 tuổi, 28 tuổi đè bẹp Castro dưới sự hiểu biết thông thái của ḿnh, từ triết học Hy Lạp cho đến Kant, Hegel, rồi Marx và Lénine ! Tụi bay thấy không ? Che Guevara đấy ! »

            Trên màn ảnh, điệu nhạc buồn được thay thế bắng những nhịp điệu kích động. Những người bồng súng hiên ngang tiến bước trên màn ảnh. Rồi những tiếng nổ, bụi đất tung trời, thây người ngă gục, từng hàng xác chết, những khuôn mặt mếu máo …

            Mắt Jacob ướt đẫm. Nó nh́n màn ảnh, nhưng có vẻ chỉ c̣n thấy thi hài của Che, bất chấp những h́nh ảnh khác. Giọng hắn nghẹn lại : «Nh́n coi chúng nó đối xử như vậy với một vị anh hùng của nhân loại». Jacob học Y Khoa ở Cuba. Có lẽ quê hương cậu ta bên Phi Châu có những liên hệ « nghĩa vụ quốc tế » mật thiết với Cuba. Gia đ́nh hắn rất nghèo, ông thân sinh lại hai vợ, vợ nào cũng đầy con. Tương lai hắn đúng ra đen tối. Thế mà một ngày kia, hắn ngồi giữa nước Pháp, trong áo blouse trắng của một bác sĩ chuyên khoa. Hắn mang ơn Cuba. Thần tượng của hắn là Guevara.

            Sự giáo dục của Thông thúc đẩy anh lên tiếng. Rằng cái lư tưởng cách mạng hoàn toàn xa rời thực tế của Guevara là một sự tai hại, gieo nhiều tang tóc điêu linh hơn là cứu giúp nhân quần xă hội. Đó là một tôn giáo cứu rỗi trong đó Thiên Chúa được thay thế bằng quyền năng tối thượng của Chủ Thuyết. Và như mọi tôn giáo cứu rỗi, những giáo sĩ của nó mang nặng giấc mộng độc tôn, giấc mộng của những người nắm chắc chân lư, với sứ mạng cứu vớt xă hội, dù cho xă hội có muốn hay không muốn. Ai có thể cưỡng lại những người dám hy sinh mạng sống để cứu vớt ḿnh, nếu không phải là kẻ điên, kẻ ngu, hay là loài quỷ dữ …

            Thế nhưng Thông im lặng. Anh không dám dẫm chân lên cánh đồng tuyết buổi sớm mai. Sự chân thành của Jacob khiến anh cảm động. 

Thông làu bàu :
« Che Guevara hành động qua sớm đối với thời thế… » Và nghĩ bụng : lại một nhận định ba xu.

            Tuy nhiên, Jacob có vẻ đợi Thông nói tiếp. 

Thông buộc ḷng phải khai triển :
Cách mạng bộc phát là do điều kiện thực tế khách quan, không phải do ư chí chủ quan, dù cho đó là ư chí của Che Guevara.

            Anh hy vọng Jacob hiểu được câu nói « duy vật sử quan » này, và quân b́nh lại phần nào h́nh ảnh của cậu ta về Guevara. Nhưng Jacob lại ngơ ngác, như giáo sĩ thuộc loại thày cúng nghe giảng về thần học. Người y sĩ Phi Châu nhanh chóng trở về với ḍng suy tư của ḿnh, và tiếp tục nói những ǵ đă nói… 

            Điện thoại reo. Jacob nhanh nhẩu chụp lấy ống nghe. Hắn tự chỉ vào người ḿnh để cho biết chính hắn bị gọi, rồi cắm cúi ghi chép những dữ kiện về người bệnh hắn sẽ phải « hộ tống ». Trách nhiệm của Jacob tối nay là đi hộ tống bệnh nhân được chuyển từ các nhà thương nhỏ về nhà thương đại học. Mỗi chuyến đi có thể mất nhiều giờ, có khi cả đêm. Jacob có vẻ hài ḷng t́m được một công việc để làm, thay v́ trằn trọc suốt đêm, với những suy tư, dằn vặt của một người y sĩ thành thạo, ngày kia đă lên đường giă từ Phi Châu nghèo đói, bệnh tật, sang đến Cuba, để rồi mắc cạn nơi Pháp Quốc trù phú này.

Cô bé với cặp mắt trùng dương khẽ đặt tay lên vai Thông :
Có lẽ ḿnh phải đi ngủ …

            Thông gật đầu, đứng dậy, kéo nàng đứng lên theo. Anh muốn kéo mạnh thêm một chút để nàng ngả vào ḷng anh, để người nàng sát vào người anh, để đặt trên môi nàng một nụ hôn đắm đuối. Nhưng một lực đẩy khó hiểu làm Thông lùi lại, duy tŕ một khoảng cách giũa hai người. Anh giúp nàng choàng áo khoác ngoài, và một lần nữa Thông lại ngần ngừ trước ư muốn giữ chặt hai vai nàng trong ṿng tay ḿnh. 

            Hai người lững thững đi trong đêm lạnh. Khoảng cách băng giá chỉ chờ một cử chỉ tŕu mến để biến thành sôi bỏng. Băng qua một khoảng sân, rồi một con đường với hai hàng cây đen rậm trong đêm tối. Đến khu pḥng ngủ, Thông chiếu đèn cho nàng đánh mật mă mở cửa, rồi lẳng lặng theo nàng vào hành lang. Pḥng nàng sát cạnh pḥng Thông. Với một nụ cười rực rỡ nàng chúc Thông ngủ ngon, không bị quấy rầy trong đêm, và biến mất sau khung cửa sau khi đă phóng vào tim Thông một cái nh́n … tắt thở ! Thông ngần ngừ đứng trước cửa pḥng nàng đôi phút rồi thẫn thờ bước vào pḥng ḿnh…

 
            Để rồi bây giờ … nằm trên giường … không ngủ được … Thông lắng nghe từng tiếng động bên pḥng nàng. Anh hài ḷng biết nàng cũng không ngủ. Những ǵ vừa xảy đến quay quần trong óc Thông. Anh lo sợ bắt gặp ḿnh đang mơ ước một mối t́nh lâu dài với người con gái xa lạ ấy. Ừ, có thể mỗi tháng t́m được vài ngày với nhau trong một khách sạn hạng sang trên bờ biển. Giữa mùa đông sóng to, gió lạnh , sương mù che phủ, ôm nhau trong một căn pḥng ấm cúng, sau màn kính dày với những giọt mưa lấm tấm, thơ mộng đấy chứ ! Rồi lâu lâu cũng có thể t́m được một tuần lễ, để đi xa hơn chút : Prague, Vienne, Venise, thành phố của t́nh nhân, hay Hy Lạp, hay Trung Đông quyến rũ, quê hương của nàng ? 

            Chuyện ǵ đă xảy ra ? Hăy thử khách quan năm phút. Ḿnh nằm đây. Một ḿnh. Chưa cởi áo blouse. Thật chẳng ra làm sao cả. Bết quá ! Tại sao ? Hay là sang gơ cửa pḥng nàng ? Hoặc điện thoại ? Nàng sẽ nói ǵ ? Sẽ vứt vào mặt ḿnh là nàng đă có chồng ? Đối với người Ả Rập cái đó ngặt lắm chứ có phải chơi đâu ? Tội ném đá tới chết ! Ôi ! người đàn bà Trung Đông mà dám làm chuyện ấy, dám chấp nhận sự hiểm nguy vô cùng to lớn như vậy, quả là can đảm, quả anh hùng. Họ là những bậc nữ lưu anh kiệt của T́nh Yêu ! Hành động yêu thương của họ là một hy sinh vĩ đại, một thái độ tận hiến, một …

            Tiếng chuông điện thoại kéo Thông về với cái thế giới mà anh được trả lương để cứu độ. 

- Xe GMR khởi hành lập tức, ghé trước pḥng mày. Một anh già tự vận bằng dao đâm vào cổ ở Nhà Dưỡng Lăo.

            Tên standardiste gác máy. Bọn này luôn vắn tắt. Không tràng giang đại hải trong điện thoại. Điện thoại là cực h́nh của chúng nó.

 
            GMR, groupe mobile de reanimation, là loại xe cứu thương trang bị như một tiểu đơn vị cấp cứu. Thường buổi tối dùng xe này v́ không sợ kẹt xe. Ban ngày dùng VIR, vehicule d’intervention rapide, là xe nhỏ, chỉ chở bác sĩ, phụ tá, và dụng cụ cấp cứu, chạy thật nhanh đến bên người bệnh, rồi cùng lúc gọi xe lớn của sở cứu hỏa đến để chở bệnh nhân về bệnh viện. Ban đêm không tiện gọi xe cứu hỏa, cũng là một lư do khiến hay dùng GMR.

            Trên xe Thông dùng máy truyền tin gắn liền với điện thoại để biết t́nh trạng ông cụ tự sát. Có vẻ không có ǵ nặng. Lạ! Người ta đâm dao vào cổ mà thiên hạ cứ tỉnh bơ !

            Nhảy xuống GMR, Thông sách một ḥm dụng cụ, tên tài xế chụp lấy chai oxy, và một ḥm đồ khác đễ lên cái băng ca đẩy nhanh về phía cửa ra vào, c̣n lại cho chú sinh viên lọc cọc vác chạy phía sau. Bước qua khu tiếp tân khá tươm tất, có phần sang trọng, không có ai, xông bừa vào một hành lang sáng đèn, gặp ngay chị y tá tươi cười chạy le te đến. Chị ta chỉ một khúc quẹo, rồi một căn pḥng, ngăn đôi bởi một bức chắn. Y như khi có người chết trong những căn pḥng hai người. Ông cụ ứng viên tự sát nằm cuối pḥng, phía bên kia bức chắn.

            Ông nằm ngay thẳng, mắt mở to, nh́n trừng trừng phía trước. Cặp mắt thật xanh, thật trong, như chứa đựng một không gian vô tận. Có lẽ nhiều cô nàng đă điêu đứng v́ ánh mắt này. Ở tuổi bát tuần, đôi mắt ấy vẫn lôi cuốn gần như tất cả sự chú ư của người đối diện, nếu không có … con dao cắm ở cổ ông. Một con dao loại đa dụng của Thụy Sĩ, có hai lưỡi, mỗi đầu một lưỡi, lưỡi nhỏ đầu này, lưỡi lớn đầu kia. Lưỡi lớn chỉa thẳng ra ngoài, lưỡi nhỏ cắm xâu vào cổ ông, dưới « trái táo Adam ». Ông cụ không trả lời bất cứ câu hỏi nào. Ông nh́n thẳng vào người đối diện, như thách thức : ông làm chúng mày khốn đốn đấy ! Cho chúng mày biết thân !

            Thông kiểm điểm t́nh trạng của ông cụ. Không có ǵ lập tức nguy hiểm. Cô y tá đă để một catheter vào tĩnh mạch, đang truyền dung dịch glucose. Catheter hơi nhỏ. Con bé này nhát, không dám xài đồ bự. Thông ngần ngừ vài giây trước ư định để một catheter lớn hơn, nhưng rồi anh bảo : Đi ! Ḿnh về !

        Ông cụ được chuyển sang băng ca của xe GMR. Thông nghĩ bụng : ḿnh đến đây chẳng làm ǵ cả, chỉ chở ông về bệnh viện. 

Anh cười với tên tài xế :
Chuyến này ḿnh làm tắc xi đây !

Anh tài xế đùa tiếp :
Tắc xi tốn 5000 quan đấy bố. Lần sau bảo ông ấy đón xe buưt đi cho đỡ tốn !

            Lần sau ? Thông nghĩ : ừ, làm thế nào chẳng có lần sau ? Với cái nh́n bướng bỉnh như vầy. Vả lại bữa nay mồng một Tết, ông nội này sẽ đâm dao vào cổ cả năm !

            Về bệnh viện, Thông « giao hàng » cho tên bác sĩ trực Tai Mũi Họng. Nó đi ḷng ṿng chung quanh ông cụ, suy tư năm phút, rồi nắm lấy cán dao, nhổ phăng ra. Không chảy máu. Ông cụ không một phản ứng, mắt vẫn mở to, nh́n thẳng. 

Tên Tai Mũi Họng cười toe : 
Sáng mai, đánh thuốc mê, khám kỹ lại trên bloc của tụi tao. Chắc chẳng có ǵ.

            Thông quay về khu pḥng ngủ. Cái lạnh ngoài trời khiến anh thật tỉnh táo. Đến gần pḥng cô nàng kiều nữ xứ Syrie, Thông mời từ từ trở về câu chuyện cũ. Cô nàng không c̣n ám ảnh anh như trước nữa. Cái nh́n thách thức của ông lăo đă thay thế cặp mắt trùng dương của người đẹp Trung Đông.

Cửa pḥng nàng hé mở. Tiếng nói nhỏ nhẹ như gió thoảng :
Có ǵ nặng lắm không anh ?

Thông dấu vẻ ngạc nhiên : 
Không. Ông cụ tự vẫn. Đâm dao vào cổ. Chẳng có ǵ. Làm tắc xi vậy thôi.

Cô bé tṛn mắt :
Kể em nghe với.

Thông đứng tần ngần, chưa kịp nói ǵ, th́ nàng tiếp :
Anh vào đây với em một chút đi.

            Thông lách vào cửa. Người anh chạm nhẹ vào người nàng. Không đợi cô nàng mời, Thông ngồi ngay xuống bên giường. Phải chiếm trước vị trí chiến lược. Nàng mà giữ kẽ th́ sẽ ngồi trên chiếc ghế gần đó. C̣n nếu nàng cũng leo lên giường ngồi cạnh ḿnh th́ coi như có thể « khai hỏa ». Nước anh giặc giă triền miên, nên « binh pháp » anh thuộc nằm ḷng, em ơi !

            Cô bé bước thẳng lên giường, chui xuống chăn, xếp chân ngồi thật gọn. Như một con mèo. Nàng nói :
Lạnh, anh nhỉ. Ngoài đường chắc lạnh lắm.

            Thông tự nhủ : câu chuyện thời tiết, khí tượng đây ! 
            Anh ậm ừ cho xong. Vả lại cũng chẳng biết nói ǵ. Cái phong thái « anh-chàng-tôi-biết-hết » không áp dụng được trong hoàn cảnh này. Lột nó ra, Thông chỉ là một tên vụng về, ấm ớ. Anh cởi áo khoác ngoài, vứt lên cái ghế gần đó. Căn pḥng gọn ghẽ bắt đầu bừa bộn. 

Cô nàng gợi chuyện :
Ở nước anh lúc này chắc vẫn nóng ?

- Ở xứ tôi lúc này là Tết, nóng hay lạnh, mưa hay nắng, đă lâu quá rồi, chẳng c̣n nhớ. Người ta bảo Tết là mùa xuân. Cứ tin vậy. Nhưng xứ tôi không có mùa xuân.

            Đáng lẽ Thông phải hỏi ngược lại, vẫn trong đề mục khí tượng học : c̣n xứ cô th́ sao, lạnh hay nóng, mưa hay nắng, gió thổi hướng nào, tốc độ bao nhiêu, v.v… 

            Nhưng cô bé tỏ vẻ thông cảm, thủ thỉ tự khai : xứ cô mùa này về tối hơi lạnh, phải mặc len mỏng. Như Đà Lạt. Nàng không biết Đà Lạt. Cao nguyên xứ nàng là vùng Golan khói lửa, dưới gót giầy kẻ thù Do Thái …

            Thân phụ nàng thuộc bộ lạc của Tổng Thống Assad, nắm chức vụ cao cấp trong Đảng Baas, và chính quyền Syrie. Ông có thời phục vụ tại Liban. Mẹ nàng là vợ nhỏ, người Liban, sống ở Tây Beiruth, vùng của người Hồi Giáo Chiite, của lực lượng Hezbollah, Đảng của Thiên Chúa. Ông ngoại nàng có nhiều đất đai giáp ranh Israel. Israel chiếm vùng đất này. Cùng với mẹ, họ hàng bên ngoại, nàng đứng sau rào kẽm gai nh́n sang đất đai của gia đ́nh ḿnh, với băi ḿn, và đồn binh. Thân phụ nàng thuộc Hồi Giáo Sunnite. Gia đ́nh nội ngoại không thuận nhau. Người Liban coi rẻ người Syrie, dù người Syrie chiếm đóng xứ họ. Gia đ́nh bên ngoại nàng giàu có, quư tộc, nhiều tự hào, mặc dù trong chiến tranh đă mất mát rất nhiều. Họ thù Israel và khinh người Syrie. Người Liban Chiite thân Iran, không ưa người Liban Ky Tô Giáo, ủng hộ nhưng chán ngán người Palestiniens lưu vong, có khi đánh nhau với người Druse, những kẻ tin thuyết luân hồi, và đố kỵ người Liban Sunnite. Người Liban Chiite luôn làm chủ tịch quốc hội, trong khi người Ky Tô Giáo luôn làm Tổng Thống, và người Sunnite luôn nắm chức Thủ Tướng. Quốc Hội chẳng có quyền ǵ. Sức mạnh của người Liban Chiite là Đảng Thiên Chúa, Hezbollah, công cụ của cuộc Thánh Chiến, Djihad. Người Syrie chiếm đóng Liban và đương đầu với Israel. Họ cai trị một quốc gia giàu hơn họ, phát triển hơn, tân tiến hơn. Họ đầy mặc cảm với người Liban. 

            Cô nàng thu ḿnh ngồi trong chăn là người Liban hay người Syrie ? Nàng thù Israel, và không muốn trở về Syrie.

            Mẹ nàng là vợ nhỏ. Nàng đi học ở Syrie, bên người cha thường vắng mặt, trong một đại gia đ́nh khe khắt. Ông bà nội, những con người khắc khổ, luôn nhắc đến một quá khứ khó khăn, các chú, các bác, bà mẹ ghẻ, đám anh chị em cùng cha khác mẹ, đó là những nhân vật của vở kịch của tuổi thơ nàng. Mẹ nàng trở về Liban. Nàng ở lại. Kỳ hè sang thăm mẹ, cho đến khi học xong đại học. Rồi nàng đi tu nghiệp. Ở Pháp. Người Liban thích đi Pháp. Nàng học chuyên khoa về bệnh trẻ con.

            Nàng cho phép Thông nằm xuống cạnh nàng, bên trên tấm chăn len với sọc đen trắng của nhà thương.

            Trở về Syrie, nàng được gả cho một nhân vật trẻ của đảng Baas, đang lên, phục vụ trong ngành Ngoại Giao. Cưới xong, chàng này đi nhiệm sở ở Luân Đôn. Nàng ở lại bắt đầu hành nghề tại Damas. Chàng ta lớ mớ chi đó với vài tổ chức lưu vong Syrie, cũng chuyện canh tân xứ sở, thay đổi này nọ. Họ muốn t́m một lănh tụ sau Assad. Có thể là em ông ta, sống ở Anh Quốc. Assad không hài ḷng. Assad không thích người khác bàn chuyện sau Assad. Assad tin rằng Assad muôn năm, Assad vạn tuế. Chàng trẻ tuổi đang lên bị thất sủng, phải lưu vong. Cha nàng cũng thất sủng, v́ tội của con rể. Ở thời vua chúa Á Đông, ông đă bị chặt đầu. Không khí gia đ́nh ngột ngạt. Nàng chuồn sang Liban một thời gian, rồi t́m được việc làm ở Pháp.

                Những năm chiến tranh tàn phá Liban, những căng thẳng giữa gia đ́nh nội ngoại, bà vợ lớn, mẹ nàng, ông bố vắng mặt v.v… câu chuyện tỉ tê kéo dài.

            Điện thoại reo bên pḥng Thông. 

Anh chụp máy, kêu trở lại standard :
Thông đây !

- Khởi hành lập tức với xe VIR. Đón trước pḥng mày. Con gái, 22 tuổi, treo cổ.

Thông bật dậy. Áo blouse chưa cởi, chụp áo khoác ngoài, xỏ giầy chạy ra ngoài.

            Chiếc xe VIR nhỏ nhắn, gọn gàng, vừa lao tới, chạy chậm lại. 

Thông nhảy lên, hỏi : ở đâu ?

- Cỡ năm phút. Tên tài xế trả lời.

            Chiếc xe lao vào đêm tối, tiếng bánh xe rít trên mặt đường, lẫn trong tiếng chủi thề liên tục của tên tài xế, mỗi lúc quẹo cua, mỗi lúc phải thắng. C̣i hụ bật lên như muốn đánh thức cả thành phố, như muốn rao truyền cho mọi người biết : một linh hồn sắp ra đi. 

            Đến cửa một chung cư, phía bên kia thành phố. Năm phút 14 giây. Với tốc độ thông thường mất không dưới 20 phút. Mọi người lao xuống, mỗi tay một ḥm dụng cụ. Lầu 8. Thang máy đợi sẵn. Cửa appartement mở to. Chỉ có người bố, da ngăm ngăm, râu cá chốt. Thổ Nhĩ Kỳ th́ phải. Thông gật đầu chào trong khi tên tài xế xông vào pḥng cô gái và bắt đầu mát sa tim với hô hấp nhân tạo. Tài xế xe cấp cứu biết rất thành thạo mọi kỹ thuật hồi sinh. Họ là những nhân viên ngoại hạng.

            Thông loay hoay đặt ống thở. Trong mấy vụ treo cổ như thế này, không phải dễ. Sợi dây thắt cổ làm sưng cả vùng yết hầu, nên lỗ vào phế quản khó t́m. Nh́n qua laryngoscope, chỉ thấy thịt đỏ. Thông dùng một que thép cong có mũi tṛn để khỏi khỏi gây thương tổn, đưa vào một nơi anh đoán là lỗ vào của phế quản. Thanh sắt chui tọt qua. Được. Bây giờ lồng ống thở quanh cái que ấy, đẩy xâu vào xem sao. Tốt. Gỡ thanh sắt ra. Thử bơm không khí qua ống thở : bên phổi phải, bên phổi trái, đều có tiếng không khí đi qua. Thế là xong một chuyện. Đỡ quá ! Bây giờ buộc chặt ống thở với băng keo thêm dây vải. Nó tuột trở ra là tai vạ đấy ! Tên sinh viên phụ tá lo bơm và mát xa tim. Phía dưới, cậu tài xế đă đặt một catheter vào tĩnh mạch khửu tay. Hắn ta tự động đưa vào 1 ml adrénaline, với chai dung dịch phía sau đẩy thuốc vào tim. Trước đó hắn đă dán các đầu điện trước ngực, và đặt scope để theo dơi tâm điện đồ. Không ăn thua, tim vẫn không đập tự động. Hắn đưa mắt nh́n Thông. Anh gật đầu. Hắn thảy thêm 2 ml adrénaline. Không ăn thua. Đưa bicar vào mạch. Mát sa đều đặn. Lại adrénaline. Chưa được. Thông lấy catheter, đặt vào bên cổ. May quá, được ngay, máu trở lại trong ống chích. Đẩy catheter vào sâu trong tĩnh mạch cổ. Đưa adrénaline vào đây. Bao nhiêu ? 2 hay 3 ? Bao nhiêu cũng được, c̣n sẵn bao nhiêu trong ống chích đưa hết cho tao. Adrénaline vào chỗ này gần tim hơn, với dung dịch đẩy phía sau, có hy vọng vào đến tim nhiều hơn là từ khửu tay. Mát xa vài cái. Ngừng xem. Tâm điện đồ nhảy tự động. Nụ cười nở trên môi mọi người. 

            Cả Thông lẫn tên tài xế đều cùng đặt tay lên háng cô gái : có mạch đập. Tức là tim làm việc hiệu quả. Đặt thuốc trợ tim qua ống tiêm điện nữa là xong. Cô gái vẫn hôn mê ở tŕnh độ xâu nhất.

Thông nói :
Ḿnh đi. 

            Ngoài cửa, băng ca của sở cứu hỏa chờ sẵn. Hai anh lính cứu hỏa tăng cường bơm hơi, cầm b́nh oxy, cầm các chai dung dịch, trong khi nhóm Thông thu dọn dụng cụ. Xuống đến xe, sẽ có máy thở tự động loại nhỏ, khỏi phải bơm tay.

            Ông bố lóng ngóng ngoài hành lang. Thông cho ông biết tim đă đập trở lại. Ông mở cửa bước vào một căn pḥng kế đó. Pḥng đầy người, dường như toàn đàn bà, con gái. Bà mẹ, có lẽ vậy, chạy ra, mếu máo, phân trần điều chi Thông không hiểu. Một cô bé khoảng 15-16 bước ra theo, cho biết chị cô tự tử v́ thất vọng t́nh cảm, chị cô học giỏi, đại học chi đó, đẹp, tính làm tiếp viên hàng không, hay hăng du lịch, đại khái vậy … Thông ngoái nh́n chiếc băng ca đang ra khỏi cửa : ừ cũng khá đẹp, người thon, ngực nhỏ, núm vú quá dài, anh phủ lên người cô ta cái chăn treo lủng lẳng ở chân băng ca. Làm việc nhanh, hay quên những chuyện lặt vặt, trong cái lạnh của mùa đông như đêm nay…

            Thông hộ tống cô bé Thổ Nhĩ Kỳ trên xe của sở cứu hỏa. Chiếc VIR chạy theo sau. Gọi điện thoại báo cáo về nhà thương xong, anh đến ngồi gần cô ta. Nhịp đập tim, áp huyết, phổi, tốt. Vạch mắt xem : tṛng đen vẫn nở tối đa, chiếu đèn cũng không động. Không sợ cô ta tỉnh dậy trong khi chuyên chở. Giả sử có tỉnh dậy th́ thuốc an thần và giăn cơ đă sửa soạn sẵn. Công việc của người y sĩ coi như tạm xong. Thông bắt gặp ḿnh suy nghĩ vẩn vơ : 
Cô gái xinh xinh học giỏi, chuẩn tiếp viên hàng không, bây giờ ở đâu ? Có c̣n ở trên chiếc xe cứu thương cọc cạch này không ? Giả sử cô không bao giờ tỉnh lại, th́ giờ phút này cô đă ra đi chưa ? C̣n nếu cô hôn mê nhiều ngày rồi mới chịu tỉnh lại, th́ trong lúc hôn mê, cô đi đâu ? Đi đâu rồi lại về đây ? Có biết tôi đang nghĩ ǵ ? Có thấy tôi đang làm ǵ ? Cô nghĩ sao ? Anh tập rung tinh thần, thử dùng « thần giao cách cảm » liên lạc với cô gái. Không hiệu quả. Có lẽ cô đă tan vào hư vô …

            Rời người đẹp Turquie, Thông gơ nhẹ cửa pḥng người đẹp Syrie-Liban. Không đợi trả lời anh thử mở cửa. Cửa mở. Nàng có vẻ ngủ. Quay mặt vào tường. Tấm chăn được nàng ôm quyện lấy, hở lên phía sau. Đường cong tuyệt vời ẩn hiện từ lưng đến mông, với khoảng mông lung nơi bắt đầu cặp đùi, được đặt trước mặt Thông, như dâng hiến. 

            Thông ngồi xuống giường, vuốt nhẹ mái tóc nàng, rồi đặt môi mơn trớn g̣ má mịn màng, mí mắt dài mi, sống mũi gọn xinh, đôi môi mọng đỏ … Cô bé chuyển ḿnh, rên khẽ, rồi ngửa mặt đón nhận một nụ hôn dài. 

Thông hỏi, ngớ ngẩn :
Em ngủ hả ?

Cô bé ậm ừ chi đó, rồi hỏi lại : 
Có cứu được không ?

- Không biết. Tim đập trở lại. C̣n bộ óc … tùy Trời định đoạt. Inch Allah ! 

Người Thông đă dán vào người nàng. Anh chậm răi thụ hưởng từng cảm xúc, b́nh tĩnh chờ cơn sốt ái t́nh càng lúc càng tăng nơi thân thể người đẹp… Tấm chăn mỏng đă bị đẩy sang một bên …

Thời gian đọng lại trong Thiên Đường T́nh Ái, nhưng vẫn trôi nhanh trong địa ngục trần gian.
…………

- Gần sáng chưa anh ?

- Không biết. Thông vừa trả lời vừa lật ḿnh phủ cánh tay lên người nàng. 

- Yêu em nữa đi.

            Một đời yêu đương giữa anh với em, có lẽ chỉ một đêm nay. Phải tận hưởng. Phải sợ trời sáng. Sợ những tia nắng mặt trời phá tan giấc mộng t́nh của những người đang yêu …

            Thời gian lại đọng lại. Đồng thời vẫn lại trôi nhanh.

            Thông chưa buông thả, chưa « kết luận », nên … bao nhiêu cũng được. Em cứ ra lệnh. Anh chấp hành tốt. Bế tinh, dưỡng khí, tồn thần, cổ nhân đă dạy …

………..



            Rồi nàng cũng mệt. Người nàng mềm lại trong ṿng tay Thông. Em ngủ đi, anh nh́n em ngủ. Anh hôn nhẹ trên mắt em khép kín. Anh vuốt mái tóc em ướt mồ hôi, đôi vai trần em cuộn tṛn trong ṿng tay anh. C̣n nếu em không ngủ th́ cũng đừng cho anh ngủ. Nhé em. Anh không muốn mất một dây phút nào bên em.

            Nàng thiếp đi. Rồi giật ḿnh tỉnh dậy. Em không muốn ngủ. Em sợ ngủ. Như những đêm nằm nghe bom, nghe pháo kích ở Beiruth. Em ôm chặt lấy mẹ. Cấm mẹ ngủ. Cấm mẹ cho con ngủ. Không biết cái ǵ sẽ sảy ra khi tỉnh giấc. Con muốn tỉnh thức. Giữ chặt lấy mẹ trong ṿng tay. Ngoài trời bom nổ, đạn rít, kinh hoàng. Có tiếng la hét gần quanh đây. Nhà hàng xóm trúng đạn. Tiếng khóc, tiếng than van, rên rỉ. Để mẹ ra xem. Con cấm mẹ đi. Mẹ không được đi !

            Bọn Do Thái … Nàng nguyền rủa Tsahal. Nguyền rủa Israel. Nguyền rủa chủng tộc Do Thái. Chủng tộc anh em Sémite. Ḍng dơi của Isaac, em của tổ phụ Ismael. Nguyền rủa và nguyền rủa. Nàng thương cảm cho người Liban, cho người Palestine …

            Thông cảm thấy một niềm đau trong tâm khảm ḿnh. Anh có thể nghe Jacob thần tượng hóa Guevara. Cách mạng hoang tưởng, có lẽ chẳng tai hại ǵ bao nhiêu, c̣n có thể đem lại chút lư tưởng cho một tuổi trẻ mất niềm tin. Vả lại Guevara cũng là một đồng nghiệp. Mon cher confrère ! Nhưng lương tâm anh thật sự dằn vặt khi nghe miệt thị người Do Thái. Truyền thống tâm linh mà anh đă thừa hưởng, khiến cho đối với Thông, Israel không phải là một dân tộc, không phải là một quốc gia. Israel là một huyền thoại. Thông tự cảm thấy một liên hệ thiêng liêng với dân tộc này, khiến anh đau niềm đau của họ, cùng lo nỗi lo của họ. Tương lai Israel mong manh đến nỗi mọi tấn công vào nhóm người Do Thái nhỏ nhoi này gợi lên trong tâm hồn Thông một sự kinh hoàng khó tả. Israel bị bắt buộc phải luôn chiến thắng. Chỉ cần thua một trận giặc, Israel sẽ bị tiêu diệt. Sẽ không c̣n một người Do Thái nào trên xứ Palestine. Thậm chí không c̣n một con chó Do Thái, một con mèo Do Thái, một con hamster Do Thái ! Nă Phá Luân đă ở trong t́nh trạng luôn phải chiến thắng ấy. Không ai có thể luôn măi chiến thắng …

Thông buột miệng : 
Người Ả Rập, người Palestine, tranh đấu để dành lại đất đai của họ, cho hănh diện dân tộc của họ,  hay cho Thiên Chúa … Israel tranh đấu cho sự sống c̣n của ḿnh, để khỏi chết …

            Người con gái quay phắt lại. Cặp mắt như có tia lửa của nàng nh́n cḥng chọc vào mặt Thông. Một cảm giác lành lạnh nổi lên dọc theo sống lưng anh. Chiến tranh Trung Đông hiện diện trên chiếc giường chật hẹp này. Một chiến tuyến đă hiện lên. Thông nhắm mắt để khỏi nh́n thấy tia nh́n nặng nề của nàng. Anh gh́ nằng xuống đặt một nụ hôn dài. Người con gái như tỉnh hẳn dậy.  

            Nàng lăn lên người Thông.  Lần này nàng có vẻ quyết liệt đ̣i hỏi một « kết luận » …

            Ừ th́ anh xả láng, nếu em muốn. Cho em hết. Để rồi sau đó, anh sẽ mệt nhoài, sẽ buồn ngủ, sẽ không c̣n nam tính, sẽ là một thân xác vô tri, sẽ hôn mê, như cô bé Turc lúc năy. Như cô ta, hồn anh cũng sẽ ĺa khỏi xác. C̣n em ? Linh hồn em có đến với anh không ? Chúng ḿnh sẽ bay lượn trên Trung Đông huyền bí, sẽ viếng thăm ngọn núi với cây Cèdre thần thánh quốc thụ của xứ Liban, sẽ đi trên con đường Damas, như Saul trước khi trở thành Phao Lồ, sẽ t́m lại Sidon, Sarepta, nơi Elie đă gặp t́nh yêu, sẽ đến thăm Our Kasdim, giữa Irak điêu tàn, nơi Abraham khởi hành đi t́m đất hứa. Rồi tại sao không về Đà Lạt thông reo, trèo lên ngọn Lâm Biên nhiều kỷ niệm, lên đèo Đơn Dương dơi mắt nh́n ra biển, đến Suối Vàng, làm t́nh sau thác nước, ngồi bên Hồ Than Thở, dạo chơi trên đồi cát Cam Ranh, tắm biển Đại Lănh, lặn trong ḷng đại dương quanh Ḥn Yến, lượn trên Sài G̣n nhộn nhịp, miền Tây xanh mướt, t́m đường vào Thất Sơn thần thánh … 

            Khi Thông tỉnh dậy th́ người con gái không c̣n đó nữa. Trong trí óc mệt mỏi, Thông cố nhớ lại …

            Anh nghe thoang thoảng tiếng em nói trước khi anh đi vào cơn mê. Em nói ǵ nhỉ ? Rằng em không thể hai lần phản bội ? Hai lần phản bội ? Ừ th́ cho là phản bội cái truyền thống chung thủy kể là một lần đi. C̣n cái quái ǵ nữa ?

            Thông t́m thấy trong túi áo ḿnh một sợi dây chuyền với tấm mề đay có khắc mấy chữ Ả Rập. Tên nàng chăng ? Ngoài trời tuyết rơi. Thật lạnh. Sáng mồng một Tết, mùa xuân chưa đến. 

            Thông không bao giờ gặp lại nàng nữa. 
            Dường như mẹ nàng đă chết trong cuộc oanh tạc ấy …

NGUYỄN Hoài Vân
25/11/2000

Trở về Mục Lục